"Tựa vào vai anh."
"Sếp Diệp." Chương Như tiến lên hai bước, nhìn Diệp Ấn Dương đang đến gần: "Sao anh lại tới đây vậy?"
Diệp Ấn Dương hỏi cô: "Bị dị ứng do phơi nắng à?"
"Không phải ạ, chắc là bị con gì chích."
"Chắc là sứa hoặc hải quỳ." Diệp Ấn Dương đưa đồ cho cô.
"Ở đâu ra vậy?" Chương Như giơ tay đón lấy, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào khuôn mặt anh, cố tìm xem có chút biến hóa nào không.
Diệp Ấn Dương cứ thế để mặc cô nhìn: "Đơn thuốc do một vị trưởng bối trong nhà kê, trước từng dùng qua, nhưng cũng không chắc có thể áp dụng được cho tất cả các loại dị ứng, em dùng thì thử bôi một ít trước, nếu không có phản ứng gì mới bôi tiếp."
Chương Như: "Ồ… cảm ơn anh nha." Trong nhà anh toàn bác sĩ, muốn xem bệnh gì chắc cũng dễ hơn. Cô ôm túi chườm nóng hỏi: "Sếp Diệp lên nhà ngồi chút không ạ… Trời lạnh thế này, anh có muốn lên uống tách trà không?"
"Không cần đâu." Diệp Ấn Dương đút tay vào túi: "Em về đi, tôi cũng đi luôn đây." Anh lấy chìa khóa xe từ trong túi ra như thể thật sự chỉ tiện đường mang chút đồ qua rồi đi.
Thấy anh quay lưng định đi thật, Chương Như buột miệng: "Sếp Diệp, anh biết sửa máy tính không ạ?"
Diệp Ấn Dương quay đầu, nghe thấy Chương Như đáng thương nói: "Máy tính em hỏng rồi, bị mèo cắn." Do vừa ch** n**c mắt nên dưới mắt cô vẫn còn vương vệt đỏ, hai mắt tròn xoe nhìn anh chăm chú lại càng toát lên vẻ ấm ức.
Dĩ nhiên, phần ấm ức này chủ yếu là do con mèo nhà mình.
Diệp Ấn Dương đi theo cô lên nhà, đây là lần thứ hai anh bước vào nhà cô. Phòng khách không khác gì lần trước, vẫn rực rỡ sắc màu, chỉ thêm chiếc xe đẩy màu hồng trắng đặt cạnh bàn trà. Con mèo cô nuôi đang nằm gọn trên đó, vừa lắc lư vừa trừng mắt nhìn anh chằm chằm.
"Cái này là xe ngựa đồ chơi em mua cho cháu gái, quên đổi địa chỉ nên người ta ship thẳng tới đây luôn." Chương Như vội đuổi con mèo xuống rồi phủ vải lên xe, sau đó kéo máy tính ra, trong lòng nghẹn một cục tức: "Nè anh xem đi."
Diệp Ấn Dương đi tới, thấy chiếc laptop bị mèo cắn. Một góc màn hình đã nứt loang, ở giữa đầy vệt màu và sọc dọc. Anh quay đầu nhìn con mèo: "Răng khoẻ phết nhỉ."
"Ngày mai em lôi nó đi nhổ hết răng!" Chương Như giận dữ, vốn chỉ định mở máy lên xem vài email, xử lý chút việc ở nhà, ai ngờ bị tên quàng thượng này phá hỏng hết chẳng làm ăn được gì nữa.
Mèo Cá thì dửng dưng lườm cô một cái rồi thong thả duỗi người vươn vai, sau đó bước lại gần chân Diệp Ấn Dương.
Diệp Ấn Dương ngồi xổm xuống gãi gãi cằm nó, sau đó kiểm tra máy tính: "Chắc chỉ có thể thay màn hoặc dùng màn hình rời thôi."
Nói đến thay màn, Chương Như nhớ bạn mình từng thay màn hình MacBook mất tận 4-5000 tệ, cô tức điên người, giơ tay dí đầu nhóc Cá: "Chắc là cưng tưởng nhà mình giàu lắm đúng không? Chị nghèo rớt mồng tơi ra đây này! Thay màn xong hết tiền mua đồ ăn cho cưng, tới lúc đó chúng ta cùng chết đói nhé!" Còn chưa mắng hết câu, túi chườm nóng trong áo lại rơi xuống, nhóc Cá lập tức nhào tới chiếm luôn.
Mèo giống chủ, nó cũng sợ lạnh.
Diệp Ấn Dương nhìn một người một mèo cãi nhau một hồi, đến khi cả hai chịu yên anh mới đứng lên: "Em mang máy ra cửa hàng chính hãng bảo hành thử xem. Ngoài cửa hàng cũng có thể thay màn được nhưng chắc sẽ bị lệch màu, dù sao cũng không phải màn hình gốc."
Chương Như thở dài: "Thôi để em ra Apple Store thay, mới mua năm nay vậy mà…" Nghĩ đến lại phải tốn tiền, cả người cô như xẹp xuống mười phân, ngẩng đầu lên thì thấy anh như cao thêm: "Sếp Diệp, em pha trà cho anh nhé." Nói xong mới giật mình, chẳng lẽ anh lên nhà để uống trà với cô thật sao?
"Sếp Diệp này… anh có muốn xem chân em không?" Chương Như thử thăm dò, tay đã đặt lên đùi, giả bộ sắp vén váy. Diệp Ấn Dương lập tức dời mắt: "Trước khi bôi thuốc, nhớ rửa qua bằng nước muối sinh lý, như vậy sẽ nhanh khỏi hơn."
"Ừm… vâng ạ." Động tác của Chương Như khựng lại, mấy giây sau, anh lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Tôi về đây, em dưỡng thương cho tốt, nếu vẫn không khỏi thì đổi bệnh viện khác khám thử xem." Nói rồi anh vòng qua nhóc Cá rồi đi thẳng ra cửa.
"Sếp Diệp!" Chương Như bất ngờ gọi với theo, giọng điệu như thể phát hiện quần anh bị tuột khóa.
Diệp Ấn Dương quay lại, ánh mắt anh khiến Chương Như căng thẳng đến lắp bắp: "Anh… anh thật sự không uống trà sao?"
Diệp Ấn Dương nhìn cô, đôi mắt cong cong dịu dàng nhưng ánh nhìn lại thẳng tắp khác thường. Căn nhà yên tĩnh đến độ nghe rõ tiếng Chương Như nuốt nước bọt.
Anh nghiêng đầu né đi: "Không uống, em nghỉ ngơi đi." Nói rồi sải bước rời khỏi nhà cô.
"Gì vậy trời…" Cô lẩm bẩm, lần viếng thăm nửa đêm này khiến cô vừa rối rắm vừa ngẩn ngơ, tâm trí lạc lối, hết nghĩ đông lại nghĩ tây.
Quay đầu lại, ánh mắt vô tình chạm phải lọ hoa anh tặng từ lần ở Thành Đô. Dù hoa đã gần héo rũ nhưng sắc đỏ vẫn khiến cô có ảo giác, tựa như đêm nay, từ giọng nói đến dáng vẻ của Diệp Ấn Dương có đôi lúc khiến cô thật sự có cảm giác chỉ cần cố thêm chút nữa là có thể giữ anh ở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!