Chương 33: Dị ứng

"Ngọt đến phát ngấy."

Một lúc lâu sau Diệp Ấn Dương mới hỏi: "Người đang ở đâu?"

"Ở dưới lầu, có cần em dẫn cậu ta lên không ạ?" Chương Như hăng hái thật sự, trông như đang nôn nóng muốn xem kịch hay.

"Không cần." Diệp Ấn Dương đứng dậy tự mình xuống tầng một gặp.

Ở khu vực tiếp khách dưới lầu, vừa nhìn thấy anh, Lục Thời Luân liền bật dậy: "Anh Dương."

"A Luân." Diệp Ấn Dương đưa cậu ta vào phòng tiếp khách riêng: "Có chuyện gì sao?"

Vẻ mặt anh không mấy mặn mà khiến Lục Thời Luân hơi mất tự nhiên: "Em chỉ… muốn đến thăm anh thôi ạ."

Đã cố tình đến tận công ty thì hiển nhiên không chỉ tới thăm, Diệp Ấn Dương thẳng thắn nói: "A Luân, có gì cậu cứ nói thẳng, không cần vòng vo."

Anh nói rõ ràng như thế càng khiến Lục Thời Luân khó mở miệng hơn. Cậu ta ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng mới lấy tấm danh thiếp ra đưa cho anh. Diệp Ấn Dương nhận lấy nhìn thoáng qua, trên đó là tên một công ty chuyên sản xuất màn hình hiển thị độ phân giải cao: "Cậu đang chạy doanh số à?"

Lục Thời Luân gật đầu: "Em được tuyển vào vị trí quản trị tập sự ngành sales… Công ty em chuyên sản xuất màn hình hiển thị độ phân giải cao, cũng có rất nhiều khách hàng làm thiết bị y tế, giống như máy CT, máy gây mê ở bên E

-Health các anh, kể cả màn hình nội soi đời mới nhất bên em cũng có thể sản xuất."

Mới chỉ là thực tập sinh cho nên vẻ mặt và cách nói chuyện vẫn còn non nớt, lộ rõ phong thái lính mới. Diệp Ấn Dương xem mặt sau của danh thiếp: "Cậu đi một mình sao?"

"Đồng nghiệp em đang đợi ngoài kia." Lục Thời Luân khá thành thật, hỏi gì đáp nấy. Trong lòng cậu, Diệp Ấn Dương vẫn giống như anh trai, thậm chí là bậc trưởng bối đáng tin cậy để dựa vào, không cần giấu giếm.

Nhưng lần này Diệp Ấn Dương lại từ chối: "A Luân, mảng kinh doanh của E

-Health, các cậu không làm được đâu."

Lục Thời Luân sững người.

Diệp Ấn Dương giải thích rõ: "Bên Thu mua có quy định tránh liên quan. Mặc dù bây giờ chúng ta không còn quan hệ trực tiếp, nhưng bộ phận này do tôi phụ trách, tôi phải là người tuân thủ nguyên tắc nghiêm ngặt nhất." Dù chế độ không ghi rõ những điều kiêng kỵ này anh cũng cần chủ động tránh.

Không ngờ lại bị từ chối, Lục Thời Luân vội đứng lên: "Anh Dương, em, em…"

Cậu ta lắp bắp mãi không thốt ra được một câu hoàn chỉnh. Nếu là trước đây, có lẽ Diệp Ấn Dương sẽ khuyên tính cách cậu không hợp làm sales, nhưng giờ anh không còn lập trường để góp ý nữa, chỉ đứng dậy vỗ vai cậu: "Cố gắng lên, đã chọn ngành này thì cứ nghiêm túc mà làm. Làm sales rèn luyện người lắm, nghề này cũng nhiều triển vọng. Cố gắng kiên trì, học hỏi đồng nghiệp nhiều chút."

Cả quá trình chưa đến mười phút, Diệp Ấn Dương đã tiễn Lục Thời Luân ra khỏi E

-Health rồi quay lại tầng năm. Lên đến nơi, anh nghe thấy Chương Như đang nói chuyện với đồng nghiệp, bảo cuối tuần sẽ đi Trạm Giang mò hải sản.

Chẳng mấy chốc, ánh mắt hóng hớt của cô đã lia tới chỗ Diệp Ấn Dương. Thấy anh trở về nhanh như vậy, trong lòng cô không khỏi thắc mắc.

Rất nhanh đã đến thứ Sáu, Chương Như xách theo một cái túi to đến công ty. Vệ Tiểu Ba hỏi: "A Như đi du lịch à?"

Chương Như gật đầu đáp: "Em đi Trạm Giang mò hải sản ạ. Tan làm bạn em đến đón nên em đi thẳng luôn." Cô còn lên kế hoạch nữa cơ, chợt nhớ đến chuyến du lịch tập thể mỗi năm một lần, Chương Như nói: "Nếu vui thì lần sau công ty mình đi cùng nhau nha."

Vệ Tiểu Ba cảm thấy đi du lịch công ty mà chỉ loanh quanh mỗi một tỉnh thì không đáng, thế là gợi ý: "Hay đi Bắc Kinh? Dù sao sếp Diệp cũng là người Bắc Kinh, vừa hay để anh ấy dẫn chúng ta đi tham quan một vòng."

"Cũng được á." Chương Như quay sang nhìn Diệp Ấn Dương, nhớ tới hình nền máy tính của anh, cô cảm thấy Bắc Kinh cũng là một lựa chọn hay: "Sếp Diệp, lúc đó anh dẫn bọn em đi dạo mấy con ngõ nhỏ nha?"

Diệp Ấn Dương đứng sau lưng cô: "Bây giờ lạnh quá, nếu muốn đi thì mùa xuân hay mùa thu sẽ thích hợp hơn." Vừa dứt lời, cửa thang máy mở ra, mọi người nối đuôi nhau ra ngoài. Túi của Chương Như khá to, Đinh Khải Thuỵ tưởng nặng, bèn đề nghị: "Để tôi xách giúp cho."

"Không cần đâu, nhẹ mà, chỉ có vài bộ đồ thôi." Chương Như từ chối, nhưng Đinh Khải Thuỵ đã xách đi trước, giúp cô đặt xuống cạnh bàn làm việc, còn tiện tay đặt ly cà phê mua hộ cô xuống bàn.

Buổi chiều, Văn Hòa mang bánh tart đến, có rất nhiều vị, vị matcha, chocolate và hạt dẻ cười. Chương Như hỏi: "Em có đơn rồi à?"

Văn Hòa cười khổ lắc đầu: "Chưa ạ, thêm một tháng nữa mà không có doanh số, em sẽ bị cho nghỉ việc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!