"Mua bó hoa tặng bạn gái đi này."
Tháng 12 ở Thành Đô lạnh tê tái, mưa vừa rơi xuống là gió luồn tận xương.
Một lúc sau anh mới trả lời, bảo không cần, cứ để nguyên bản cũ. Chương Như thấy vậy thì không làm phiền nữa, c** s*ch quần áo chui vào bồn tắm, ngâm mình đến khi mười đầu ngón tay nhăn nhúm lại mới chịu đứng dậy.
Sáng hôm sau, vừa dậy sửa soạn thì phát hiện quên mang kem nền, may mà BP phòng kinh doanh Tinh Tinh đến trước cô một ngày lại ở ngay tầng trên, Chương Như bèn đi thang máy lên xin cô ấy vài pump, lúc quay về phòng thì đụng phải Diệp Ấn Dương trong thang máy.
Vốn cũng hơi để ý, Chương Như theo phản xạ che mặt không muốn người khác phái nhìn thấy mình trong trạng thái mặt mộc: "Chào buổi sáng sếp Diệp."
"Chào buổi sáng." Diệp Ấn Dương cũng gật đầu đáp, thấy cô che chắn kỹ đến nỗi chỉ hở mỗi đôi mắt y hệt lần trước đi spa, mấy ngón tay dán chặt lên mặt, động tác không hiểu sao lại thấy buồn cười.
Thực ra không khác biệt nhiều, chỉ là mặt mộc trông cô thoáng nét ngây thơ, đuôi mắt hơi xếch thường ngày bớt đi phần sắc bén, giống như vừa ngủ dậy nên vẫn còn ngơ ngác, tóc tai cũng rối xù, cô hỏi anh: "Sếp Diệp dậy sớm thế?"
Thật ra không sớm lắm, Diệp Ấn Dương nhìn đồng hồ: "Đi xuống ăn sáng."
"Ồ." Chương Như chỉ thuận miệng hỏi vậy nên không nói thêm nữa. Đợi thang máy mở ra, cô vội buông câu "Em đi trước đây" rồi chạy biến, mang đôi dép khách sạn mà gót cứ bật bật lên theo từng bước.
Cửa thang máy khép lại, Diệp Ấn Dương xuống nhà hàng thì gặp Vương Đông Ni. Tổ 2 của phòng Kinh doanh thiếu người, nhân sự biến động cũng nhiều, Vương Đông Ni cho rằng do BP không biết tuyển nên lần này đích thân ra mặt, nói muốn đào tạo một lứa thực tập sinh cho mình.
"Nếu có người phù hợp, sếp Diệp đừng giành với phòng Kinh doanh nhé." Vương Đông Ni cười đùa.
Lời khách sáo ai chả nói được, Diệp Ấn Dương cũng xã giao vài câu, đợi đến giờ thì cùng tới trường học.
Chương Như vừa thấy Vương Đông Ni là đã thấy ngán, miễn cưỡng chào hỏi vài câu. Vương Đông Ni giả bộ như lãnh đạo đi thanh tra, khoanh tay đứng đó pha trò: "Hôm nay tới nghe sếp Diệp thuyết trình, tôi đến học hỏi kinh nghiệm thôi." Còn nói là muốn chuẩn bị cho buổi thuyết trình lần sau của mình.
Chương Như nửa tin nửa ngờ, không nghĩ phòng Nhân sự lại để gã đi thuyết trình thật, nhưng Tinh Tinh lại bảo đúng là có sắp xếp cho Vương Đông Ni một buổi: "Ban đầu định để sếp Chu lên, nhưng mà cô biết rồi đấy… Sếp Chu không dễ nói chuyện đâu." Trong các bộ phận chức năng, Chu Minh Sơ chắc là người khó hợp tác nhất. Ngoài đào tạo ra, chuyện gì tới tìm anh ta thì 90% là vô ích, lúc nào cũng coi người khác như không khí: "Vẫn là sếp Diệp nhà các cô tốt, cũng chẳng bao giờ nhiều lời."
Tinh Tinh vừa than thở xong thì clip quảng bá của E
-Health cũng vừa kết thúc. Trong tiếng giới thiệu của MC, Diệp Ấn Dương cầm mic bước lên bục, chính thức đại diện E
-Health diễn thuyết.
Một lãnh đạo có ngoại hình ưa nhìn quả thật có thể giúp công ty ghi điểm mạnh, huống hồ lại là kiểu lãnh đạo như Diệp Ấn Dương. Anh nói chuyện mạch lạc, giọng điệu trầm ổn, từng câu từng chữ khiến người ta có cảm giác như gió xuân thoảng qua. Chương Như từng nghe Mạnh Trân Trân phân tích, nói đó là biểu hiện của sự tự tin và thân thiện. Người thiếu tự tin mới hay phô trương, gồng mình khoe mẽ để che lấp sự trống rỗng bên trong, ví dụ như Vương Đông Ni vậy.
Vương Đông Ni thích khoe cho người khác thấy mình học rộng hiểu nhiều; còn Diệp Ấn Dương nhìn vào đã thấy học thức và năng lực thật sự. Anh chủ yếu trình bày bằng chất giọng trần thuật, không ba hoa sáo rỗng cũng không hô hào sôi nổi. Một kiểu khí chất tinh anh rõ rệt nhưng không hề phô trương, mà bài phát biểu của anh lại không hề nhàm chán, không khí hội trường được anh dẫn dắt rất tốt, từng tràng pháo tay và các câu hỏi nối tiếp nhau rôm rả.
Tinh Tinh ghé vào tai Chương Như: "Bảo sao Boss lại thích sếp Diệp nhà các cô." Xét ở vài khía cạnh nào đó, Diệp Ấn Dương quả thật rất giống vị Chủ tịch của E
-Health, hơn nữa ngành thiết bị y tế và dược phẩm vốn đặc thù, điều đáng quý nhất chính là phẩm chất khiêm tốn và thực tế.
Chương Như cũng chăm chú nhìn Diệp Ấn Dương. Có cô bé sinh viên gan dạ đứng lên hỏi có phải vào công ty sẽ do chính anh dẫn dắt không. Chương Như vừa nắm con búp bê trong tay vừa nghe anh trả lời, giọng điệu khéo léo lại điểm chút hài hước phong cách dân kỹ thuật, bản thân Chương Như cũng lặng lẽ thở dài.
Quả nhiên những kẻ tinh anh chẳng thể nào ăn chung nồi ngủ chung giường với cô được. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, một người đàn ông xuất sắc thế này không phải chỉ có mình cô không thể với tới. Hơn nữa chính cô là người buông tay trước, chẳng có gì mất mặt cả.
Không lâu sau, buổi diễn thuyết kết thúc. Diệp Ấn Dương xuống dưới uống nước, lập tức bị các bạn sinh viên vây quanh hỏi về định hướng nghề nghiệp, gợi ý vị trí này nọ.
Chương Như đứng một bên chờ, thấy anh bắt đầu nhìn đồng hồ, cô bèn nhanh nhẹn chen vào như một vệ sĩ: "Được rồi được rồi, các bạn sinh viên xin hãy nhường đường một chút, tổng giám đốc Diệp còn có lịch trình khác, các bạn để anh ấy nghỉ ngơi chút nha, lát nữa sẽ có tiết mục bốc thăm thẻ "phỏng vấn trực tiếp", ai rút trúng sẽ được nói chuyện trực tiếp với tổng giám đốc Diệp luôn đấy!"
Rồi không quên tranh thủ quảng cáo: "Mặc dù hôm nay tổng giám đốc Diệp đại diện công ty đứng đây nhưng anh ấy vẫn hy vọng mọi người quan tâm nhiều hơn đến các vị trí ở phòng Thu mua và Kho vận chuyển. Không thể để tổng giám đốc Diệp nói đến khô cả cổ, vừa quay đi mọi người lại nộp đơn hết cho các phòng khác, thế thì xấu hổ lắm!"
Cô vừa nói vừa kéo Diệp Ấn Dương ra khỏi đám đông, ra tới hành lang mới thở phào một hơi: "Sếp Diệp về trước đi, bên này bọn em lo được."
Diệp Ấn Dương quả thật vẫn còn việc khác: "Vậy thì làm phiền mọi người, nhớ thu nhiều CV nhé."
"Yên tâm đi, chắc chắn em với chị Mạc Lệ sẽ siêng nhất cho xem." Chương Như vẫn hãnh diện vì màn hò hét vừa rồi của mình, lại còn trách anh: "Sao sếp không nói những câu đó?"
"Câu nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!