"Anh thật sự không thích em sao?"
"Sếp Diệp?" Chương Như bước ra ngoài, quả thật nhìn thấy anh ngồi trong xe, cách một lớp cửa kính, cô sững người: "Anh chưa đi ạ?"
Diệp Ấn Dương nhấn nút mở cửa xe: "Lên đi."
"Em có người đến đón rồi mà…" Chương Như ngập ngừng, Diệp Ấn Dương cũng không vạch trần: "Ở đây có camera, dừng lại lâu sẽ bị chụp."
"Ồ…" Chương Như liếc cột trụ cách đó không xa, do dự vài giây rồi vẫn mở cửa ngồi vào.
Diệp Ấn Dương lái xe rất vững, không hề có mấy cú phanh gấp hay tăng ga đột ngột. Trong xe không có mùi hương gì đặc biệt, Chương Như chỉ ngửi thấy hương nước hoa trên người mình.
Cô tựa lưng vào ghế, thỉnh thoảng ngó ra đường rồi lại len lén nhìn mặt anh: "Sếp Diệp, anh muốn nghe nhạc không?"
"Em mở đi." Diệp Ấn Dương bật Bluetooth trong xe, cô kết nối với điện thoại của mình, do dự giữa bài "StandUp Quảng Đông" hay "Cả nhà cùng vui", cuối cùng đành chọn bài "Amani". Không còn cách nào khác, playlist của cô toàn nhạc quẩy, mà nhạc Beyond thì chẳng ai là không thích.
Volvo nhìn ngoài không nổi bật nhưng dàn loa lại rất ổn, giọng rung đặc trưng của Hoàng Gia Câu vang trọn bài hát, kết bài còn có tiếng trẻ con hát chay mấy câu. Chương Như quay sang hỏi Diệp Ấn Dương: "Có phải người Bắc Kinh bọn anh ai cũng thích nghe tấu hài không?"
Chẳng hiểu đâu ra cái định kiến này, Diệp Ấn Dương nói: "Hồi nhỏ tôi từng học ở Quảng Châu mấy năm." Thấy Chương Như còn bán tín bán nghi, anh bổ sung: "Tôi từng xem đài TVB." Nghĩ một lúc: "Cả truyện tranh Lão Phu Tử nữa."
Thế thì chắc không phải bịa. Đến khi nghe nhắc tới Lão Phu Tử, mắt cô sáng rực: "Em cũng từng đọc rồi! Nhà em còn giữ đó." Thật kỳ diệu, ký ức tuổi thơ của họ lại có điểm giao nhau: "Sau đó sao anh không ở lại Quảng Châu nữa?" Cô hỏi.
Đến ngã tư, Diệp Ấn Dương giảm tốc: "Vì theo bố mẹ về Bắc Kinh." Ông bà nội anh ngày xưa từng được điều vào miền Nam, ban đầu ở Thâm Quyến sau lại chuyển sang Quảng Châu, từ đó định cư ở đây luôn: "Bà nội tôi thích nghe kịch Quảng lắm, nghe suốt." Ngày đó nhiều nghệ nhân gạo cội vẫn còn sống, kịch Quảng bà được nghe là nghệ thuật chân chính nên đến giờ vẫn say mê.
Chương Như gật gù: "Bữa trước em theo bác em đi nghe kịch Quảng, từng gặp bà nội anh…" Nói đến đây cô lại liếc sang Diệp Ấn Dương, sực nhớ khi ấy anh đã về Bắc Kinh, lại còn đang giận nụ hôn lần đó. Cô bứt rứt kéo dây an toàn, không nói tiếp nữa.
Đêm đã khuya, đèn đường lặng lẽ trút xuống lớp vỏ xe. Đến khi Beyond phát sang một bài khác nhẹ nhàng hơn, điện thoại của Chương Như chợt đổ chuông.
Bluetooth chưa ngắt nên trên màn hình hiện ngay tên Tô Tinh Khải.
"Thế cậu có đi làm thủ tục sang tên không? Tớ tới đón."
"Tớ còn bận đi làm, cuối tuần… à không, tuần này tớ phải đi công tác." Chương Như xoay xoay cổ, hai chân gác chéo lên nhau: "Tớ sẽ gửi giấy tờ cho cậu, có gì nhờ cậu làm giúp nhé."
Mấy động tác nhỏ của cô rất nhiều, vừa nói chuyện vừa kéo dây an toàn hoặc quấn một lọn tóc vào tay. Diệp Ấn Dương đợi đèn xanh rồi cho xe chạy, nghe thấy cô tiếp tục nói chuyện điện thoại: "Giữa tháng chắc là được. Đi đâu trước?"
Không rõ bên kia nói gì, cô đáp: "Được, để tớ hỏi Giai Giai thử, trước đó nó từng bảo muốn đi Trạm Giang mò hàu." Vừa nói vừa duỗi eo một cái, nghiêng cả sang phía anh. Có lẽ thấy không tiện, cô lại ngồi thẳng, chép miệng đáp: "Thôi để lúc đó tính. Cậu đừng lải nhải suốt thế, phiền quá."
"Tớ chỉ muốn nói chuyện với cậu thêm một lát thôi mà…" Tô Tinh Khải ở đâu dây bên kia lưu luyến không muốn cúp máy, Chương Như phát bực, mắng mấy câu rồi thẳng thừng cúp luôn. Ngẩng lên lại thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Diệp Ấn Dương, tưởng mình làm ồn đến anh, xe cũng gần đến nơi, cô vội với tay định ngắt Bluetooth, cánh tay giơ lên để lộ vết xước.
Diệp Ấn Dương liếc sang. Cô sợ anh hiểu lầm mình tự làm thương mình bèn cuống quýt giải thích: "Mèo cào! Mèo cào ạ!" Dạo này cô hơi xu cà na, hết bị đĩa cứa vào tay lại bị mèo cào. Mà nhóc Cá nhà cô thì còn đáng ghét hơn, chẳng có tí ý thức của một con mèo tí nào, Chương Như càu nhàu: "Móng sắc ghê được ấy, chắc em mắc nợ nó chín kiếp, kiếp này nó đến đòi nợ em."
Diệp Ấn Dương nhớ đến con mèo hoang dã cô nuôi, quả thực hơi dữ, anh thuận miệng nói: "Mèo nuôi từ nhỏ tính sẽ giống chủ."
Cô trố mắt: "Anh đang mắng em à?"
Cô hỏi kiểu nghi ngờ nhưng giọng điệu lại không chắc chắn lắm, Diệp Ấn Dương thật sự có hơi buồn cười, chưa từng thấy ai ngốc mà ngay thẳng như vậy. Trong mắt anh ánh lên ý cười, tay đưa lên miệng ho khẽ một cái: "Chắc là không."
Diệp Ấn Dương về số, nghe thấy tiếng "tách" khi cô tháo dây an toàn, sau đó nhìn đôi chân bắt chéo của cô đặt xuống, túi xách cũng đã cầm lên tay. Trước khi xuống xe, anh nhắc: "Nhớ chú ý xe."
"Dạ." Chương Như chờ vài giây, một chiếc xe điện vun vút lướt qua phía sau. Sau khi xác nhận đã an toàn, cô vừa định mở cửa thì bỗng chần chừ, quay đầu nhìn anh, rụt rè hỏi: "Anh thật sự không thích em sao?"
Diệp Ấn Dương nhìn cô một hồi, định mở miệng thì bị cô ngắt lời: "Không sao, dù sao anh cũng yên tâm, từ giờ em sẽ không làm phiền anh nữa. Anh cứ đi tìm người mình thích đi." Chương Như mỉm cười thật tươi, như thể đang trả tự do cho anh, dứt khoát và rộng lượng. Tất nhiên biết sai thì cũng chịu nhận lỗi: "Em biết anh là một người rất tốt, nhưng có những chuyện không thể ép được.
Trước đây em sai… anh nói đúng, em vẫn nên nghiêm túc trong công việc hơn."
Chương Như luyên thuyên thêm một đống. Thấy Diệp Ấn Dương cứ nhìn mình chằm chằm, cô lại hơi xấu hổ, cố làm ra vẻ tự nhiên: "Nói chung em cũng giống anh thôi, chuyện hôm đó xem như chưa từng xảy ra. Sau này em sẽ làm việc nghiêm túc, đợi A Lâm quay lại, nếu anh không muốn tiếp tục làm việc chung với em nữa, em có thể xin điều chuyển sang bộ phận khác…" Nói xong tự cười khan hai tiếng: "Ví dụ qua bên Đào tạo chẳng hạn, sếp Tào bảo em hợp với mảng đó, nói em có năng khiếu tẩy não người khác."
Tiếng cười nghe rõ là khô khốc, Diệp Ấn Dương đặt tay lên cần số, không đáp lại. Ngược lại chính cô sau khi cười xong lại cảm thấy nhẹ cả người. Cô mở cửa ra: "Em lên nhà đây, sếp Diệp chạy chậm thôi nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!