Chương 30: Tiện đường đưa em về

"Bạn trai à? Có phải cái cái cậu đẹp trai họ Tô hay tặng hoa cho em không?"

Cả văn phòng vừa mới ồn ào náo loạn bỗng im bặt. Thấy mấy người đang đánh nhau đã buông tay ra, Diệp Ấn Dương lên tiếng: "Có vấn đề gì theo tôi vào phòng nói chuyện." Nói xong, anh bước thẳng vào văn phòng của mình.

Vệ Tiểu Ba vừa bị đẩy một cú, cánh tay còn đập trúng bàn bầm tím một mảng. Anh ta cau mày nhìn Lại Trí Kiệt: "Đi thôi, thấy mình có lý thì vào trong mà nói."

Lại Trí Kiệt do dự một lát, máu nóng trong đầu cũng dần hạ xuống. Trước ánh mắt của bao người, anh ta lết từng bước nặng nề vào trong.

"Nếu có bất mãn gì thì nói đi." Diệp Ấn Dương đứng đó chờ một lúc, thấy Lại Trí Kiệt im thin thít, anh liếc sang Vệ Tiểu Ba.

Ánh mắt anh vừa lia qua, Vệ Tiểu Ba vội vàng thuật lại toàn bộ câu chuyện. Trình bày xong thấy Lại Trí Kiệt im re như quả bóng xì hơi, anh ta liền mỉa mai: "Sao bây giờ câm rồi? Vừa nãy còn hung hăng đòi đánh nhau cơ mà?" Giờ mới biết sai, sợ bị xử phạt chứ gì, làm ầm lên chỉ vì chút tiền thưởng dự án, xem ra tiền thưởng cuối năm cũng bay luôn.

"Phương án hoàn toàn công khai, tôi cũng ký tên rồi. Nếu có ý kiến cậu hoàn toàn có thể nói ra." Diệp Ấn Dương nhìn chằm chằm Lại Trí Kiệt: "Báo với cấp trên hay gửi mail, đó đều là kênh khiếu nại của cậu, nhưng cậu lại chọn gây chuyện. Hay cậu thật sự nghĩ mình rất có lý?"

Thấy sếp có vẻ căng, Lại Trí Kiệt ấp úng trả lời: "Tôi, tôi chỉ cảm thấy tiền thưởng cho logistics quá thấp, với lại dù tôi có sai nhưng đã kịp thời sửa rồi mà…"

"Sửa?" Vệ Tiểu Ba gằn giọng, "Người khác nhắc cậu mới có cơ hội sửa, nếu không được người ta nhắc cậu có cơ hội sửa lại không? Bao lần tăng ca không phải do cậu cẩu thả sao? Quy trình làm việc là từng mắt xích ăn khớp với nhau, cậu làm hỏng thì cả nhóm đều chịu ảnh hưởng. Chưa kể đến chi phí thời gian và rủi ro, mọi người ai cũng tập trung cao độ, chỉ có mình cậu hồn vía như trên mây."

Trước mặt Diệp Ấn Dương, Vệ Tiểu Ba không ngại nói thẳng, anh ta cũng nhận ra Lại Trí Kiệt chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, giờ có Diệp Ấn Dương anh ta không dám ho he tiếng nào: "Vậy mà cậu còn cảm thấy tiền thưởng quá thấp sao? Tiền thưởng phân chia dựa trên công sức. Cậu tự nhìn lại xem phần việc logistics cậu gánh được bao nhiêu? Người ta ngày nào cũng đi tìm khuôn mẫu, danh sách người chạy đi tìm kiếm bên cung ứng dài cả sớ, còn cậu thì sao?

Có biết xấu hổ không?"

Bị mắng, Lại Trí Kiệt cúi gằm mặt, lắp ba lắp bắp: "Tôi nhất thời nghĩ không thông, tôi…"

"Nghĩ không thông nên được phép trút giận lên đồng nghiệp nữ, đổ hết lỗi lên đầu người ta, bắt người ta phải chịu sự tức giận của mình?" Giọng Diệp Ấn Dương rất nhẹ nhưng áp lực lại nặng nề vô cùng: "Đó là bản lĩnh của cậu, cách phát tiết duy nhất của cậu sao?"

Vệ Tiểu Ba đứng bên cạnh chứng kiến hết, thấy người lúc nào cũng ôn hòa như Diệp Ấn Dương cũng có lúc giận dữ như thế này, thầm nghĩ dù hiền đến mấy con người ta cũng có giới hạn. Nhìn sang Lại Trí Kiệt, anh ta càng nhìn càng thấy ghét: "Cậu còn không phục à? Tôi nói cho cậu biết nhé, công sức của A Như chẳng kém gì cậu nhưng dự án này cô ấy không nhận được một xu tiền thưởng nào, cô ấy đã kêu ca gì chưa? Cuối cùng còn bị cậu chửi!

Tự nghĩ lại xem mình sai ở đâu đi!"

Trong văn phòng, ba người đàn ông đứng đối diện nhau. Ngoài hành lang thì chỉ thấy mấy cái đầu tụ lại thành vòng tròn nhỏ. Phùng Thiền đang an ủi Chương Như: "Gã họ Lại đó đầu óc có vấn đề, cô đừng để tâm nhé! Ai bảo cô không có năng lực? Chúng tôi ai cũng thấy cô giỏi mà!"

Nhóm thực tập sinh mới đến cũng gật đầu lia lịa: "Chị Như đừng buồn, chị chẳng có vấn đề gì cả."

Chương Như thật ra buồn thì không buồn, chỉ thấy đầu óc vẫn chưa kịp load, không nghe rõ anh ta mắng gì: "Không sao, tôi ổn mà…" Nhưng bị cả đám vây quanh thế này chẳng khác nào bệnh nhân nằm trên giường bệnh.

Chương Như đưa tay gãi má, muốn uống miếng nước nhưng hết nước rồi, được Hùng Tư Tư rót cho một cốc: "Chị uống nhiều một chút cho bình tĩnh lại. À vừa nãy em đi ngang qua văn phòng sếp Diệp thấy sếp đang mắng Lại Trí Kiệt, anh ta không dám hé răng gì luôn."

"Đúng là đồ hèn chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, gặp ai to hơn thì co vòi. Đáng đời, xứng đáng thua sạch sẽ đến cái quần xì lỏn cũng không còn!"

Lại Trí Kiệt cúi đầu, giọng hơi run: "Xin lỗi, vừa nãy do tôi xúc động quá, tôi xin lỗi."

"Nói rõ ràng chút." Vệ Tiểu Ba nhắc: "Sếp Diệp nói nếu không có thành ý thì khỏi miễn cưỡng."

Lại Trí Kiệt đành nói lại: "Xin lỗi, vừa nãy do tôi hồ đồ, xin lỗi cô vì đã có thái độ không tốt và những lời đã nói."

Chỉ là "nghe thấy rồi" chứ không phải "không sao". Vệ Tiểu Ba liếc Lại Trí Kiệt rồi bảo: "A Như, sếp Diệp tìm cô đấy. Giờ trong phòng chỉ có mình anh ấy, cô đi qua đi."

Cô thở dài trong bụng. Đúng là kẻ nghiện cờ bạc chẳng có bản lĩnh gì, lúc nổi điên thì như chó dại, bảo sao người ta hay nói cờ bạc là thói xấu khó bỏ, người sống mà chẳng khác nào bóng ma.

Phùng Thiền cũng cảm thấy loại người này có khi chẳng bao giờ biết hối lỗi là gì, nói lời xin lỗi chẳng qua vì công việc và tiền thưởng chứ chẳng thật lòng là bao: "Mấy kẻ nghiện cờ bạc xứng đáng xui xẻo cả đời, mong là sếp Diệp không mềm lòng."

Diệp Ấn Dương đang pha trà, thấy cô vào, anh chỉ vào sofa: "Ngồi đi."

"Chuyện vừa rồi, tôi hy vọng không ảnh hưởng đến em." Diệp Ấn Dương cắt ngang lời cô: "Đừng để tâm những lời người ta nói ra lúc nóng giận, càng đừng vì thế mà nghi ngờ bản thân. Em làm việc ở phòng Thu mua bấy lâu nay, năng lực và giá trị của em ai cũng nhìn thấy rõ."

Giọng điệu anh bình tĩnh nhưng những lời anh nói thật sự chạm đến Chương Như. Dường như anh đoán được cô sẽ bận lòng, hay nói cách khác anh thật lòng không hy vọng cô để tâm đến những lời đó: "Không tin thì em thử ra ngoài hỏi bất kỳ đồng nghiệp nào xem, chắc chắn họ sẽ cho em toàn lời nhận xét tích cực."

Được anh an ủi, Chương Như rầu rĩ cúi gằm mặt: "Em không sao mà…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!