"Đàn ông mà thân sĩ thế này, lúc lên giường thấy phụ nữ tr*n tr**ng có khi phải mặc niệm mất ba phút để tỏ lòng tôn trọng ấy chứ nhỉ?"
Về tới văn phòng, Chương Như liền nhắn cho Giai Giai hỏi vụ kia, Giai Giai còn ngạc nhiên hơn cô: "Làm sao tao biết được tại sao anh ta lại qua công ty mày làm?" Nói xong lại tưởng cô hối hận rồi: "Hay là để tao dắt mối cho mày ôm đùi người ta nhé? Sếp tổng bộ phận thu mua, quản lý cấp cao đấy, nghe thôi đã thấy oách rồi."
"Thần kinh à, tao thiếu đàn ông chắc?" Chương Như có thiếu đàn ông không? Tất nhiên là không. Quanh cô đầy lốp dự phòng, loại nào cũng có, chỉ cần cô gật đầu, lịch hẹn hò có thể xếp kín từ giờ đến cuối năm.
Nói xong, cô mở hệ thống OA tìm kiếm bộ phận thu mua, cuối cùng cũng thấy họ tên đầy đủ của anh: Diệp Ấn Dương, viết tắt là ba chữ cái Y.
(*) Hệ thống OA (Office Automation) là hệ thống tự động hóa văn phòng – một nền tảng hoặc phần mềm giúp doanh nghiệp quản lý và xử lý công việc văn phòng một cách số hóa.
"Chị Như, đi ăn trưa không?" Văn Hòa chạy tới rủ, đôi mắt cười cong cong, ngọt ngào như kẹo.
"Đi chứ, đi." Chương Như cầm lấy thẻ nhân viên, theo cô ấy xuống nhà ăn.
Công ty Chương Như làm tên là E
-Health, chuyên sản xuất, nghiên cứu và kinh doanh thiết bị y tế. Tại khu vực này, đây được xem là công ty có đông nhân viên nhất nên hễ tới giờ ăn, trong căng tin đâu đâu cũng thấy người của E
-Health.
Trời hôm nay khá nóng, hai người bọn họ order mì trộn Mai Châu và canh tam bảo. Lá kỷ tử trong bát canh xanh mướt, uống vào thanh mát, ngọt dịu.
Tằng Khả Lâm cũng có mặt. Thấy cái bụng bầu to bự của cô ấy, Chương Như cảm thấy hơi sợ, bèn đưa tay kéo ghế: "Cậu chưa nghỉ thai sản à?"
"Chưa tới lúc, với lại chưa tìm được người bàn giao." Tằng Khả Lâm chậm rãi ngồi xuống, bên cạnh bỗng xuất hiện một gã đàn ông: "Hello mấy người đẹp, tôi ngồi đây được chứ?"
Thấy người đến là phó giám đốc bộ phận kinh doanh, Tằng Khả Lâm gật đầu đáp: "Tất nhiên rồi, sếp Vương cứ tự nhiên."
Vương Đông Ni đặt khay đồ ăn xuống: "Được ngồi cùng bàn với mấy người đẹp là vinh hạnh của tôi." Nói rồi quay sang hỏi Tằng Khả Lâm: "Bộ phận thu mua không ăn trưa cùng nhau à?"
Tằng Khả Lâm lắc đầu: "Không thấy ai nói gì cả." Mặc dù buổi sáng vừa họp xong nhưng Diệp Ấn Dương chỉ nói mấy câu ngắn gọn, không lập quy định hay có ý định mời mọi người ăn trưa. Chẳng ai đoán được ý đồ của anh nên giờ trong lòng mọi người có hơi rén.
Vương Đông Ni nghĩ ngợi: "Chắc tại sếp Diệp xuất thân từ công ty nước ngoài, chưa quen với văn hoá trong nước. Cũng có thể là có hẹn riêng." Gã mỉm cười nói tiếp: "Nghe nói anh ta cũng là người Bắc Kinh, trước đây lại quen sếp Tào nên chắc thân với bên đó hơn nhỉ?"
"Cái này tôi không rõ." Tằng Khả Lâm mỉm cười, cúi đầu ăn cơm.
"Tâm sự thôi mà, có gì đâu mà phải thận trọng thế." Vương Đông Ni nhướng mày rồi quay sang nhìn Văn Hòa: "A Hòa hôm nay ăn thanh đạm thế." Giọng điệu tỏ ra vô cùng thân mật, gã nhìn khay cơm của Văn Hoà rồi hỏi: "Em là người Hoa Hẹ à?"
Văn Hòa thật thà lắc đầu: "Nhà em ở An Huy."
"An Huy?" Vương Đông Ni cảm thấy khá lạ lẫm: "Ở vùng núi hả? Con gái miền Nam mà cao thế này là hiếm lắm." Gã nheo cặp mắt híp: "Thế Tết Đoan Ngọ em có về quê không?"
"Không ạ."
"Ồ, định ở lại với bạn trai à?" Vương Đông Ni cười đầy ẩn ý, lần tay sờ chuỗi Phật châu trên bàn: "Có bạn gái cao ráo lại xinh đẹp như em, bạn trai chắc có phúc lắm."
"Dạ không…" Văn Hòa trông rõ là căng thẳng.
"Không có bạn trai, hay là không ở với bạn trai? Bạn trai em có phải người công ty mình không? Anh có quen không?" Ánh mắt của gã soi mói khiến Văn Hòa ấp úng không biết đáp sao.
"Đừng sợ, anh chỉ hỏi chơi thôi." Gã ta cười ha hả rồi chuyển mục tiêu sang Chương Như: "Sao A Như trông chẳng có tí sức sống nào thế này? Tối qua đi đâu chơi à? Lần sau cho anh theo với được không?"
Công ty lớn có đủ loại người, đương nhiên những kẻ lập dị tương đối nhiều mà Vương Đông Ni chính là một ví dụ điển hình. Ánh mắt gã quét qua khuôn mặt Chương Như: "Phòng hành chính quả nhiên nhiều người đẹp, giá mà các em sang phòng kinh doanh, khách hàng nào gặp mà chả đổ."
Cái ngữ sâu già này, Chương Như chỉ coi như lũ ruồi nhặng vo ve. Cô liếc gã một cái: "Sếp Vương, bên quản lý tòa nhà khuyên anh nên thay khóa đi đấy."
"Hả? Khóa gì?" Gã khựng lại.
"Khóa cửa chứ gì nữa. Không sợ bạn gái cũ lại qua nhà dán băng vệ sinh lên hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!