"Mày tưởng tao thích dây dưa với trai công ty lắm hả?"
Đến cuối tháng, đất Quảng Châu vốn chẳng mấy khi tôn trọng mùa đông rốt cuộc cũng hạ nhiệt mấy ngày liên tiếp, lạnh đến nỗi phải xoa tay cho ấm.
Chương Như mặc áo khoác dạ màu nâu phối cùng đôi bốt cao cổ. Lúc xuống xe, cô bắt gặp con bạc Lại Trí Kiệt, anh ta lái một chiếc xe cũ kỹ, loại xe mở cửa còn phải dùng chìa khóa c*m v**, lúc đợi thang máy cô nghe thấy người khác hỏi anh ta có phải xe cũng đem đi cắm sạch rồi không.
Lại Trí Kiệt lại không thích nói đùa, chưa được mấy câu đã gầm gừ muốn cãi nhau. Chương Như tránh vào tiệm cà phê, Văn Hòa kéo cửa cho cô: "Chào buổi sáng chị Như."
"Morning, hôm nay em không phải ra ngoài à?" Chương Như ngạc nhiên khi thấy cô ấy đang có mặt ở công ty. Văn Hòa cười đáp: "Dạo này có hội nghị học thuật tổ chức ở đây, em phải đi theo học hỏi."
Hai người mua cà phê xong cùng nhau vào thang máy. Nghe Văn Hòa kể phải đặt khách sạn, Chương Như dặn cô nàng đừng đặt tầng 4 và tầng 18: "Không chỉ Quảng Đông, nhiều nơi khác cũng kiêng kị tại nghe không được may mắn."
"Dạ em nhớ rồi." Lên đến tầng năm, Văn Hòa xách mấy túi cà phê vẫy tay chào Chương Như. Chương Như đi về chỗ ngồi của mình, chẳng bao lâu sau thì thấy Diệp Ấn Dương xuất hiện.
Anh mang theo cặp máy tính, hôm nay cũng mặc áo khoác dạ màu nâu nhưng là kiểu áo măng tô dài, mỗi bước đi, vạt áo khẽ lật theo nhịp bước chân, dáng dấp qnh phong nhã, làn da cũng đẹp, nhìn qua đã biết đây là kiểu người sinh hoạt điều độ, ngủ sớm dậy sớm. Theo lời Mạnh Trân Trân nói, anh chính là một "manner boy" chính hiệu vừa có phong độ vừa có ngoại hình.
Chương Như nhìn chằm chằm anh một lúc, nhìn từ ngoài hành lang vào đến tận văn phòng, còn mình thì ôm cốc cà phê ngồi ngẩn ra đó. Đợi đồng nghiệp lần lượt đến đông đủ, một ngày làm việc mới chính thức bắt đầu.
Dự án sắp đến giai đoạn kết thúc, cả nhóm đều có cảm giác hưng phấn sau một thời gian dài mệt mỏi, tiếng gõ bàn phím vang lên giòn giã, lúc gọi điện thoại cũng khí thế hơn hẳn. Lâm Thông với cái thân hình nặng ký bước đi còn phải vung tay lấy đà. Cậu chàng than thở với Chương Như: "Ôi thật chẳng dễ dàng, dự án này làm em cạn hết cả dầu."
"Sắp có tiền thưởng rồi, để chị châm thêm dầu cho cậu." Chương Như có vẻ bị cảm nhẹ, khi nói chuyện giọng nghẹt mũi chính cô nghe còn thấy gợi cảm.
Làm được nửa buổi, Chương Tuyết Dương gửi cho cô một đường link, mở ra là trang xe Mercedes GLC, hỏi cô thích màu nào.
[Tự dưng tặng xe cho em làm gì, hay anh định mua cho A Đình?]
Mẫu này vốn phân cho quản lý cửa hàng. Chương Tuyết Dương trả lời: [Cô ấy đi Range Rover.]
Cừ thật, người bé tí mà thích lái Land Rover to đùng, Chương Như tưởng tượng một chút rồi nhắn: [Vậy em lấy màu đỏ.] Đổi xe mới cũng được, ghế sau gắn thêm baby chair sau này có thể chở nhóc Tóc Xoăn đi chơi.
Mới sáng sớm đã được tặng xe, Chương Như cười ngoác miệng đến tận mang tai, lập tức nhắn tin cho Tô Tinh Khải nhờ cậu bán giúp chiếc Audi TT của mình.
Đang nói chuyện thì quản lý mới Mạc Lệ gọi cô: "A Như rảnh không?"
"Đây ạ." Chương Như đẩy ghế đứng dậy đi sang, hai người vào văn phòng Diệp Ấn Dương bàn công việc. E
-Health chuẩn bị xây dựng dây chuyền sản xuất ở Thành Đô, cần có kho bãi và bộ phận thu mua ở đó nên bây giờ phải bắt đầu chọn người, đồng thời cũng cần dự trữ đội ngũ.
"A Như, sắp tới chắc em phải tuyển thêm nhiều đợt nữa, cố gắng sau Tết có một nhóm nhân sự mới có thể vào việc." Mạc Lệ nói.
"Ừ vất vả rồi, đến lúc đó bọn chị cũng sẽ đi cùng em." Mạc Lệ mỉm cười với cô. Chị vốn quen biết Chương Như từ trước, hồi đó Chương Như thường xuyên nhắn tin cho chị, dù có mục đích rõ ràng nhưng không khiến người ta khó chịu. Xem vòng bạn bè, chị cảm thấy đây là nàng tiểu thư nhõng nhẽo, song gặp ngoài đời lại là một cô gái vừa kiêu kỳ vừa chân thành, rất dễ tạo thiện cảm: "Nhớ báo trước vài ngày nhé, đến lúc đó tổng giám đốc Diệp cũng có thể đi cùng."
"Sếp Diệp cũng đi sao?" Chương Như nhìn sang Diệp Ấn Dương. Anh gật đầu: "Tổng giám đốc Tào nói phải tổ chức tuyên truyền, không phối hợp không được."
E
-Health cần tuyển dụng quy mô lớn, Tào Ngật Sơn đã bắt đầu điều động các giám đốc bộ phận đi làm công tác tuyên truyền, người đầu tiên nhắm đến chính là anh.
Trông anh có vẻ bất đắc dĩ, Chương Như chợt nhớ đến đồng nghiệp phụ trách tài khoản tuyển dụng từng nhờ anh quay một clip "unbox túi", thì ra là để quảng bá chuyện này. Xem ra bây giờ tuyển người khó thật, các sếp cũng phải lấy nhan sắc ra để chiêu người tài. Nghĩ đến đó, Chương Như suýt thì bật cười, nhưng bị ánh mắt Diệp Ấn Dương lia qua, cô đành nuốt ngược tiếng cười vào bụng.
Bàn chuyện xong, Chương Như mải nói chuyện với Mạc Lệ, lúc đứng lên túi áo vô tình mắc vào bàn. Viên pha lê hồng dính trên đó lăn lông lốc sang phía Diệp Ấn Dương, anh nhặt lên đưa cho cô. Chương Như cảm ơn anh, lát sau ra ngoài tự thử gắn lại vào chỗ cũ nhưng không dính được nữa, thế là cô thẳng tay quăng vào thùng rác, sau đó vác tập tài liệu lên vai, tỏ vẻ chẳng mấy quan tâm.
Đến thứ Tư, nhiệt độ lại nhích lên đôi chút. Sau khi họp với bên Nhân sự, Chương Như bị BP bên R&D kéo đi uống trà chiều.
Bộ phận R&D chiếm riêng một tầng, còn có cả khu trưng bày sản phẩm mới. Chương Như tiện tay lấy một miếng bánh, ăn xong cầm cốc trà chanh đi ngang qua thấy Diệp Ấn Dương đang ở phòng trưng bày nghiên cứu bản vẽ với người khác. Buổi sáng có hội của hiệp hội tổ chức sự kiện ở đây, hôm nay anh thắt cà vạt, giờ lại nhét cà vạt vào trong áo vest, hình tượng vô cùng chỉnh tề và chuyên nghiệp.
Nói nhiều cũng không bằng nhìn trực tiếp. Diệp Ấn Dương hướng dẫn cô nắm tay thành nắm đấm rỗng, sau đó đưa đầu dò vào trong, phóng to đến mức hiện lên rõ mồn một.
Chương Như nhìn màn hình, thấy công nghệ quả thực kỳ diệu, đến cả đường chỉ tay chằng chịt cũng soi ra hết, chỉ là tay cô cũng không có nhiều đường lắm. Sếp Thạch đùa: "Chỉ tay thế này nhìn là biết số sướng, một đời không sóng gió, thuận lợi suôn sẻ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!