Chương 28: Nhịp tim đập nhanh

"Nhịp tim cô đập rất nhanh, như muốn nhảy vào bàn tay anh vậy."

Theo đúng thỏa thuận, trong thời hạn quy định nếu bên nhà cung cấp hoàn lại tiền cho E

-Health thì lô hàng không đạt chuẩn kia cũng sẽ được kéo về. Chỉ là mặc dù Da Đen không phải bồi thường nhưng hồ sơ cá nhân của cậu vẫn bị ghi lại một lỗi, nửa năm tới đừng mong được thăng chức hay tăng lương.

"Vâng." Da Đen chỉ nhàn nhạt đáp. Cho dù cô có nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần, cậu cũng không tỏ ra khó chịu, nhưng cũng chẳng quá coi trọng.

Bên phòng Thu mua, tuy Diệp Ấn Dương đã đòi lại được tiền, song vẫn siết chặt yêu cầu nội bộ. Quy trình có thể mơ hồ nhưng vấn đề kiểm tra chất lượng tuyệt đối không thể tránh khỏi trách nhiệm với bên kho. Anh giao cho Vệ Tiểu Ba xử lý, yêu cầu kho phải rà soát lại toàn bộ quy trình.

"Ý của tổng giám đốc Diệp là phải lập quy định, phải tập huấn, phải công khai, và những chuyện tương tự thế này không được phép tái diễn." Vệ Tiểu Ba phân tích: "Lãnh đạo vẫn coi trọng vụ việc này lắm." Dù sao thì người trong nhà lại hãm hại nhau, khó nói ra mà cũng chẳng dễ nghe.

"Thế sếp Diệp có bảo xử lý Phùng Nguyên Hỉ không?"

Chuyện này Vệ Tiểu Ba không tiện nói, anh ta ho khẽ: "Làm việc làm việc. Bây giờ EK530 là quan trọng nhất, lo xong dự án này ai cũng có thưởng." Nói rồi quay sang Chương Như: "A Như cũng vất vả rồi."

Người ta cứ tưởng việc thu mua chỉ cần biết chi tiền là được, tuy nhiên do đặc thù ngành nghề nên thực ra yêu cầu rất cao: phải biết đọc bản vẽ, nghiên cứu quy trình, so sánh vật liệu… Khối lượng và độ khó công việc đều lớn, nhất là khi theo dự án trọng điểm, thời gian nghỉ ngơi cực kỳ ít.

Hơn nữa cả đội thoạt nhìn thì bình thường, nhưng tách riêng ra ai cũng rất xuất sắc. Ngay cả Thông Đầu To bề ngoài trông như tên mập chỉ biết ăn chơi nhậu nhẹt, ngày xưa đi học cũng là học sinh giỏi thực thụ đấy.

Kết thúc cuộc họp, Chương Như nhắn vào nhóm chat: [Mọi người cố lên nhé, chịu khó thêm chút nữa, xong dự án thì có thưởng!] Sắp đến cuối năm lại sắp được thưởng Tết, ai cũng được đón một cái Tết sung túc, thật vui biết bao.

Tan làm, Lâm Thông đi theo than mệt gần chết, hỏi Chương Như: "Chẳng phải chị hay bảo có ông chú làm massage giỏi lắm sao, ở đâu vậy, mai đi chung không?"

"Ở Hải Châu." Chương Như cúi đầu gửi định vị cho cậu: "Cứ đi theo bản đồ ấy."

"Chị không đi à? Mọi khi chị suốt ngày kêu gào đau cổ vai gáy còn gì?"

"Ngày mai chị đi xem concert."

"Thế ngày kia?"

"Ngày kia đi làm mặt rồi, không rảnh."

"Chậc, bận quá ha." Lâm Thông lầm bầm, thấy hai sếp tới thì nhanh trí giữ thang máy: "Sếp Diệp, quản lý Đinh."

Mọi người cùng vào thang máy, Chương Như gửi định vị xong liền dặn Lâm Thông: "Đường nhỏ xe không vào được đâu, nhớ tự đi bộ một đoạn đấy. Vào đường Tế Cương thấy cái cổng mái vòm thì rẽ trái, đừng nhầm nhá." Lần trước cô rẽ phải, vòng một vòng lớn mà vẫn chưa tìm ra, phải hỏi Chương Tuyết Dương mới biết đường.

Đinh Khải Thuỵ nghe thấy vậy bèn hỏi: "Đi đâu thế?"

"Đi massage, miss Chương giới thiệu đó. Anh Đinh đi không?"

"A Như có đi cùng không?"

"Chị ấy không đi, chị ấy bận đi đu idol rồi, ngày nào cũng kín lịch." Lâm Thông ngáp dài, còn không quên mời sếp: "Sếp Diệp đi không ạ, nghe A Như nói tay nghề của chú này giỏi lắm."

Cửa thang máy mở, Diệp Ấn Dương vừa bước ra đã nghe thấy Chương Như nghe điện thoại ở phía sau: "Chuyện gì?"

Cô dùng tiếng Quảng, giọng điệu nghe có phần thiếu kiên nhẫn, nhưng rõ ràng vẫn nghe ra đang từ chối ai đó: "Không rảnh, đã bảo đi nghe live show rồi, vé này tớ phải tranh mãi mới được đấy… Ngày kia cũng không, đi làm mặt xong xấu không dám gặp ai đâu, không đi." Nói xong vừa cầm điện thoại vừa đi ra ngoài.

"Thấy chưa, tôi đã nói chị ấy bận rồi mà." Lâm Thông liếc nhìn Đinh Khải Thuỵ, đột nhiên đùa một câu: "Chẳng lẽ phải đợi A Như rảnh anh mới chịu đi chung hả anh Đinh?"

Bị hỏi vậy, Đinh Khải Thuỵ khựng lại: "Không phải, vốn dĩ tôi cũng… định đi massage với bạn bên khu Thái Cổ Thương mà."

Lâm Thông nhướn mày, đưa mắt sang nhìn Diệp Ấn Dương, tưởng anh cũng sẽ từ chối nên thôi không hỏi nữa, chào xong thì đi luôn.

Xe hôm nay đỗ ngoài trời, bị nắng chiếu nóng hầm hập. Diệp Ấn Dương bật điều hòa lên để xả nhiệt, lúc đứng cạnh xe chờ thì thấy Chương Như cùng chiếc xe ô tô màu vàng chạy ngang qua, còn rất lễ phép hạ kính xuống chào anh rồi mới phóng xe đi.

Thứ Bảy hôm sau, bầu trời Quảng Châu u ám rồi chuyển mưa lất phất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!