Chương 27: Chắn trước mặt cô

"Không hiểu sao, anh lại có cảm giác như bến cảng của mình vừa nổi sóng."

Nhưng sự thật là cô đang bực mình vô cùng: nhà cung cấp kia vốn chẳng ra gì, sản phẩm thường xuyên có vấn đề, hàng đặt thì giao trễ như cơm bữa, chính họ cũng biết đây là đơn cuối cùng, làm xong coi như chấm dứt hợp tác.

Mấy đồng nghiệp ngồi phân tích nguyên nhân, Phùng Thiền cũng từng gặp chuyện tương tự nên có cái nhìn tương đối rõ ràng hơn: "Cả quy trình đều có vấn đề. Phùng Nguyên Hỉ… anh ta làm ở đây lâu như vậy, sao không nhắc nhở một câu?"

Lâm Thông hừ mũi cười khẩy: "Nhắc con khỉ, chính anh ta bày trò thì có." Từ khâu kiểm hàng đến trả hàng tất nhiên bên kiểm định cũng có lỗi, vì một vài công đoạn có chút mập mờ nên Phùng Nguyên Hỉ mới thừa cơ hãm hại: "Anh ta không mù mà cố tình giả câm."

Chương Như nhìn cậu bằng ánh mắt phức tạp, tuy nhiên nghỉ cũng vô ích, tiền vẫn phải đền. Gần 800 nghìn, nếu công ty chịu một nửa thì cậu ta vẫn phải đền 400 nghìn. Chỉ dựa vào mấy đồng lãi ở quê mà sống thì nhà cậu ta lấy đâu ra từng ấy tiền?

Hôm nay Da Đen trực ca đêm, còn phải nhận hàng, cậu ta chẳng nói gì thêm, chỉ bảo cô về sớm, còn mình thì lặng lẽ quay lưng tiếp tục làm việc, bóng lưng lầm lũi khiến Chương Như nhìn mà chẳng dễ chịu chút nào.

Về đến nhà, Chương Như bật Alipay với mấy app ngân hàng ra, tính đi tính lại mới phát hiện bản thân cũng nghèo rớt mồng tơi. Cô gọi cho Giai Giai: "Mày có muốn mua túi xách không?"

"Làm gì thế, vỡ nợ à?" Chương Như xưa nay quý túi như vàng, đến cả năm xưa thà ôm nợ thẻ cũng chẳng nỡ bán, thà bán mình vào nhà họ Chương làm thuê mà giờ lại muốn bán túi thật ư? Cô nàng hỏi: "Chẳng lẽ mày không nhờ anh trai mày?"

Chương Như nằm vật ra giường: "Anh ấy mua túi làm gì, còn chẳng mấy khi mua cho vợ ảnh nữa là." Khác với cô, Tô Đình chẳng ham hố gì mấy món xa xỉ, túi xách với đồng hồ toàn do Chương Tuyết Dương tự tay chọn, Tô Đình rất ít khi đeo.

"Thế mày cần tiền làm gì?" Giai Giai ở đầu dây bên kia mở Alipay lên chụp màn hình số dư gửi qua: "Tiền mặt thì tao có chừng này, đưa mày trước một kỳ." Vẫn tưởng là cô đang ôm nợ thẻ.

Chương Như chẳng biết phải giải thích cho Giai Giai thế nào. Cô hỏi qua Lâm Thông rồi, vụ này không moi ra được lỗi của Phùng Nguyên Hỉ, cùng lắm chỉ quy trách nhiệm thành lơ là quy trình, mà nếu theo đúng quy trình, bên kho lại thật sự không tránh được trách nhiệm.

Biết rõ Da Đen bị gài mà vẫn chẳng giúp được, Chương Như trùm chăn, bỗng thấy cả người vô lực.

Sáng hôm sau đi làm đầu óc vẫn còn lâng lâng, xuống bãi xe lại đụng ngay Phùng Nguyên Hỉ, anh ta mặt dày chào Chương Như: "Xe này không tồi ha, hình như bây giờ ngừng sản xuất rồi nhỉ?"

Đồ đểu cáng! Chương Như chỉ muốn tát anh ta một phát, cô giả vờ đang đeo tai nghe, coi như không nghe thấy.

Phùng Nguyên Hỉ cười hềnh hệch như thái giám mười năm chưa được sờ gái, đi đến thang máy thì gặp Diệp Ấn Dương: "Chào buổi sáng sếp Diệp."

Diệp Ấn Dương khẽ gật: "Chào buổi sáng."

Phùng Nguyên Hỉ còn lân la: "Sếp Diệp từ đường Thể thao Đông qua đây có bị tắc không? Nghe nói bên đường Nam Nhị xảy ra sự cố, kẹt xe mãi mới thông."

"Tôi vừa vặn đi qua lúc không bị tắc." Thang máy đến, Diệp Ấn Dương bước vào. Chương Như đứng ngay trước mặt anh, tai nghe vẫn không tháo, cả chặng đường chẳng buồn nói một câu. Một người thường ngày khí thế hừng hực nay lại bơ phờ uể oải, thật là hiếm thấy.

Đến tầng năm, Chương Như đi ra trước. Đứng trước cửa tự động lại phải nhìn thấy bản mặt nịnh bợ của Phùng Nguyên Hỉ, cô chỉ hận không thể đá bay anh ta.

Buổi sáng ai làm việc nấy, Chương Như hoàn thành mấy buổi phỏng vấn đánh giá rồi theo dõi thêm vụ tuyển dụng quản lý phòng Thu mua. Ăn trưa về, thấy Lâm Thông đang dọn đồ như sắp đi, cô hỏi: "Cậu xin nghỉ à?"

Lâm Thông đáp không phải: "Sếp Diệp đi Thâm Quyến công tác, tiện thể qua Đông Quan đòi nợ, bảo em đi theo."

"Đòi nợ gì vậy?"

Lâm Thông liếc cô một cái: "Cái khoản nợ kia của Da Đen ấy."

"?" Chương Như giật thót, vừa trông thấy Diệp Ấn Dương bước ra ngoài, trong đầu như có sợi dây bật căng, cô lập tức chạy lại: "Sếp Diệp, cho em đi cùng được không?"

"Tôi đi bàn công việc, em theo làm gì?"

"Em lái xe cho mọi người, anh với Đầu To… với Lâm Thông cứ tập trung lo việc, em làm tài xế cho." Chương Như hớn hở: "Không phải hai người cũng phải đi Thâm Quyến sao? Lái xe tới mấy nơi này mệt lắm. Hơn nữa chẳng phải sếp Tào luôn nói BP cũng phải theo sát công việc thực tế còn gì? Em cũng muốn học cách thẩm định nhà cung ứng, học luôn cách… đòi nợ nữa."

Nói trắng ra thì mục đích là cái sau, Diệp Ấn Dương chẳng buồn vạch trần: "Tự thu xếp đi, đừng ảnh hưởng đến công việc là được."

"Không ảnh hưởng đâu ạ, đây cũng là công việc của em mà." Mắt Chương Như sáng lấp lánh, vừa xoay người đã lon ton thu dọn xong.

Đi công tác không bao giờ là một việc nhẹ nhàng. Kinh doanh là thế mà Thu mua cũng y hệt. Chiều hôm đó từ Quảng Châu xuống Thâm Quyến, nhà máy toàn nằm trong các khu công nghiệp heo hút, dây chuyền cũng ồn ào, đặc biệt là xưởng khuôn vừa bẩn vừa nóng khiến cô nhớ đến khu bếp nhà hàng hồi trước cũng y chang chiến trường như này, kiếm được từng đồng đâu có dễ.

Xong Thâm Quyến lại chạy qua Đông Quan, trên đường đi, Chương Như cứ luyên thuyên suốt, nào là Lương Quảng Liệt có bà nội bị bệnh Alzheimer, nhà chẳng có bao nhiêu tiền, sống nhờ vào chút tiền lợi tức của làng và cái tiệm tạp hóa chẳng ăn thua là bao kia, nhà cậu ta thuộc diện gia đình khó khăn, đáng thương lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!