Chương 26: Màu tóc đôi

"Chỉ hứng thú với anh thôi."

Trúng thưởng là chuyện lớn, phỏng vấn cũng vậy, Chương Như vội vàng chạy tới. Diệp Ấn Dương liếc nhìn cô một cái rồi cầm sơ yếu lý lịch đi thẳng về phía văn phòng.

Kết quả phỏng vấn vốn dĩ phải được giữ bí mật, Chương Như lẽo đẽo đi theo, sau khi vào phòng mới hỏi: "Sao rồi, ổn không sếp?"

Diệp Ấn Dương ngồi vào ghế, suy tư một lát rồi nói: "Sao em tìm được người này? Cô ấy vẫn đang giữ chức vụ ở công ty cũ." Vẫn còn đang tại chức, hơn nữa dựa vào tin tức vừa nhận được thì bộ sơ yếu lý lịch này không phải do chính chủ chủ động nộp.

"Thì gọi điện chứ sao, trước đó em lọc hồ sơ theo yêu cầu của anh thì tìm được một ứng viên trong ngành nhưng người ta đến công ty mới nhận chức rồi, em hỏi anh ta có người quen nào giới thiệu không thì anh ta gửi cho em thông tin của cô Mạc Lệ này, bọn họ là bạn học."

Nghe cô nói nhẹ nhàng như không, song Diệp Ấn Dương biết chắc hẳn từ lúc "chuyển tiếp" đến "giới thiệu thành công" cô phải tốn rất nhiều công sức, đặc biệt còn phải lấy được sơ yếu lý lịch của người vốn không có ý định tìm việc, đâu có dễ dàng gì.

Huống hồ trước khi phỏng vấn, Chương Như cũng từng nói cô đã nhắn tin cho người ta từ sáng sớm đến khi tan ca, lì vô cùng.

"Vì sao không tìm headhunter?" Diệp Ấn Dương hỏi.

"Tại tìm thì mất tiền."

"Đâu có trừ vào lương của em."

Chương Như nhún vai: "Nhưng ngân sách tính lên đầu em mà." Trước kia khi Tằng Khả Lâm còn quản lý, chi phí tuyển dụng của phòng Thu mua lúc nào cũng thấp. Cô không thể vừa lên chức đã xài một đống tiền được, nếu không cuối năm báo cáo ngân sách vượt mức, phòng Thu mua bị đội sổ thì mất mặt lắm.

Diệp Ấn Dương im lặng vài giây, vừa ký giấy tờ vừa nói: "Có thể tiến hành bước tiếp theo, xác nhận thời gian nhận việc với cô ấy."

"Dạ được!" Chương Như trở mặt còn nhanh hơn lật sách, vừa nãy ở trước cửa phòng họp còn bày ra dáng vẻ sắp cãi nhau với anh đến nơi, giờ lại cười tươi roi rói. Bắt gặp Diệp Ấn Dương đang nhìn, cô còn không quên hỏi đùa: "Có phải sếp Diệp thấy em rất giỏi không?"

Diệp Ấn Dương vốn thẳng thắn, người đáng khen anh không bao giờ tiếc lời: "Quả thật điều kiện không tồi, ứng viên em tìm được lần này thật sự là người phù hợp nhất từ trước đến giờ." Ứng viên này quả thực rất xuất sắc, lúc trò chuyện anh cảm thấy ý định nhảy việc cũng không thấp. Bản thân đang làm quản lý ở công ty khác, nếu đổi sang một nơi khác có khi còn được thăng chức, thế mà Chương Như thuyết phục được cô ấy về E

-Health làm quản lý phòng Thu mua, chắc cô đã phải nói khô cả cổ: "Tìm được người này không dễ dàng, vất vả cho em rồi."

"Vậy tuần này thứ Sáu là sinh nhật em, em mở tiệc ở Hải Châu, anh phải tới đó nha."

Thế nào là "thuận nước đẩy thuyền"? Chính là đây.

Ánh nhìn tán thưởng của Diệp Ấn Dương lập tức thu về, anh cúi đầu phê duyệt mức lương: "Lúc đưa offer nhớ thêm bước xác minh." Duyệt xong thì đưa hồ sơ cho cô: "Quay về làm việc đi."

Điện thoại của tổng giám đốc Thạch gọi đến kịp lúc, Diệp Ấn Dương cho cô xem màn hình, vừa nhận vừa đứng lên đi ra ngoài: "Ừ, bây giờ xuống ngay."

Chương Như theo anh ra ngoài, trơ mắt nhìn anh đi xa dần, còn bản thân cứ đứng chưng hửng tại chỗ. May sao nghĩ đến 200 tệ tiền thưởng sắp về tay mới thấy phấn khởi trở lại, cô quay về chuẩn bị bao trà sữa cả phòng.

Đúng lúc đó, Lại Trí Kiệt lững thững đi tới: "Tôi hỏi cô cái này."

"Gì vậy?"

"Tại sao hiệu suất lần này của tôi lại bị xếp hạng C?" Đây là mức thấp nhất.

"Xem rồi."

"Thế mai tôi hẹn anh nói chuyện riêng nhé? Giờ sắp tan ca, chắc anh cũng bận nhỉ?"

Lại Trí Kiệt châm chọc: "Mai gặp cô thì có thể từ C biến thành A không?"

Ngữ khí có gì đó là lạ, đúng lúc Vệ Tiểu Ba đi ngang qua: "Sao thế?"

Lại Trí Kiệt: "Tôi muốn biết vì sao bị đánh giá C."

"Bởi vì cậu nghỉ quá nhiều, còn làm sai đơn một lần. Tháng trước mô hình tính toán chi phí logistics cũng bị lỗi, công ty bị thiệt hại thật. Không trừ lương cậu đã là may rồi."

"Nhưng tổn thất đâu có lớn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!