"Có ý mà không dám."
Cười thì cười vậy chứ dạo này Chương Như bận điên, nhất là làm cái phương án chia thưởng, cô làm mà muốn khùng luôn.
Buổi sáng họp xong công bố việc thành lập tổ dự án, Chương Như đi ra liền ngồi chờ danh sách, tiện thể gọi thêm mấy cuộc điện thoại hẹn phỏng vấn, đến chiều lại phải chạy sang cầu cứu phòng Nhân sự.
Làm việc ở công ty lớn cũng có cái hay, nơi đây nhiều nhân tài nên cũng tiện học hỏi tham khảo kinh nghiệm, nếu không biết thì có thể nhờ người khác chỉ dẫn, đồng nghiệp chuyên môn có thể giúp mình giải quyết rắc rối, thậm chí còn có thể vịn cớ ấy để xin một suất đào tạo.
Diệp Ấn Dương cho hạn chót trước thứ Tư, Chương Như về văn phòng lôi mấy phương án cũ ngày trước ra so sánh rồi tự mình tổng kết lại ý tưởng. Chiều thứ Ba, cô đeo tai nghe chống ồn, tập trung cao độ một lúc lâu cuối cùng cũng làm ra được bản phương án đầu tiên.
Ngồi lâu ê hết cả mông, cổ vai gáy còn mỏi hơn, Chương Như thầm nghĩ chắc phải đi tìm chú Bỉnh nhờ bấm huyệt mới được. Cô đứng dậy vươn vai, vừa hay trông thấy Diệp Ấn Dương đang tháo kính xoa sống mũi rồi lắc vai, chắc dạo này anh bận quá nên cũng mệt.
"Sếp Diệp." Chương Như gõ cửa bước vào: "Phương án em gửi mail cho anh rồi, nhớ check nhé."
"Ừ." Diệp Ấn Dương buông tay khỏi vai, nhìn cô bước từng bước vào rồi lại nghe cô lên tiếng mời: "Vai sếp không thoải mái ạ? Anh có nhớ em từng nói em có ông chú họ bấm huyệt siêu giỏi không, để hôm nào em đưa anh tới, đảm bảo hữu hiệu, không lừa anh đâu."
Diệp Ấn Dương mơ hồ nhớ đã từng nghe cô nhắc qua một lần, nhưng rõ ràng anh không hề có ý muốn đi cùng: "Cảm ơn, vai tôi không sao, có vấn đề sẽ đi bệnh viện sau."
"Chú em còn giỏi hơn cả bác sĩ đấy, anh không tin em hả?" Chương Như nói chắc như đinh đóng cột: "Chú em là cao nhân đó, bấm huyệt hay châm cứu đều đỉnh lắm, còn biết múa lân nữa cơ… À đúng rồi, Đỗ Tuấn cũng từng đi đấy, không tin anh hỏi anh ta xem!"
Thấy cô càng lúc càng tới gần, Diệp Ấn Dương liền đeo kính lên: "Về việc tuyển dụng quản lý phòng Thu mua, mấy CV trước tôi đã xem rồi, không phù hợp lắm. Tôi sẽ gửi cho em vài doanh nghiệp để so sánh, em lên mạng tìm thử. Tôi cần người có kinh nghiệm trực tiếp quản lý ít nhất 20 người trong hai năm trở lại đây, tốt nhất là có khả năng tìm nguồn cung ứng.
Lương có thể bàn thêm, cần thiết thì có thể xin chi phí cho headhunter hỗ trợ tìm người."
Anh nghiêm túc nói chuyện, còn Chương Như đứng đó bỗng dưng lại bật cười.
Người này thú vị ghê, cứ mỗi lần cô nói chuyện ngoài lề, anh lại đẩy cho cô thêm việc. Nhưng Chương Như thấy thế cũng hay, ít nhất còn chịu đáp lại, vì thế cô càng cười rạng rỡ hơn: "Ok, mai em sẽ làm ngay."
Đồng ý sảng khoái thật mà người vẫn chưa chịu đi, Diệp Ấn Dương hỏi: "Còn chuyện gì khác không?"
"Không rõ." Anh trả lời cụt ngủn, thậm chí còn không buồn giải thích thêm. Nếu là trước kia, chắc chắn anh sẽ phân tích thêm rằng giá cổ phiếu lên xuống không thể quan sát được nhất thời, nhưng với tình hình giữa hai người hiện tại, anh chọn nói ít làm ít.
"Cốc cốc——" Vệ Tiểu Ba gõ cửa: "Sếp Diệp, bên giám sát dược phẩm vừa tới kiểm tra kho đột xuất, em có cần qua không ạ, hay là…?"
Có việc chính sự, Chương Như cũng nghiêm chỉnh hơn: "Thế em đi trước đây ạ, sếp nhớ xem mail nhé, em có gửi kèm hai file đấy."
Diệp Ấn Dương gật đầu, thấy cô cuối cùng cũng chịu ra ngoài, trong phòng chỉ vương lại thoang thoảng mùi thảo mộc từ thuốc nhuộm tóc.
Diệp Ấn Dương chưa từng nhuộm tóc, cũng không hiểu tại sao nhuộm xong mấy ngày rồi vẫn còn mùi hoá chất. Khẽ nhíu mày, anh bắt đầu phân công phối hợp kiểm tra: "Gọi Tiểu Đinh đi theo đi, dẫn theo hai thực tập sinh nữa. Hỏi xem bên sales có cần thêm người không."
"Rõ ạ." Vệ Tiểu Ba đi ra ngoài sắp xếp nhân sự. Chương Như liền lượn tới: "Anh Ba, công ty mình bị ai tố cáo ạ?"
"Chắc không đâu, sao tự dưng hỏi vậy?" Vệ Tiểu Ba giật bắn mình vì cô đột nhiên xuất hiện.
"A anh đừng căng thẳng…" Máy lạnh mạnh quá, Chương Như phải quấn khăn lên cổ, khi nói chuyện khăn quàng che mất miệng: "Em cũng chỉ đoán thôi." Ở E
-Health lâu rồi, cô cũng biết đến mấy vụ kiểm tra đột xuất. Bên Cục Giám sát Dược phẩm mà tới kiểm tra thì chẳng khác nào tập kích, không cần báo trước trực tiếp xông vào luôn, sau đó dưới tình huống công ty chưa kịp chuẩn bị có thể kiểm tra sản phẩm.
Không chỉ kiểm tra kho hàng mà đôi khi còn lôi cả hậu cần ra soi, như hoá đơn chứng từ tài vụ hay hồ sơ nhân sự, bằng cấp nhân viên,… Mà việc kiểm tra đột xuất này có rất nhiều nguyên do, bị tố cáo khiếu nại cũng là một trong số đó.
Vệ Tiểu Ba nói chắc là không phải: "Có khi vô tình bốc thăm trúng hoặc do bên mình có sản phẩm mới nên bị chú ý hơn, cũng chưa chắc đã là xấu." Anh ta còn giải thích thêm: "Bên Thu mua chúng ta cũng hay bị kiểm tra đột xuất lắm, do sếp Diệp yêu cầu đó, thỉnh thoảng còn cùng R&D tới tận dây chuyền bên cung ứng để kiểm tra, càng đột ngột càng chân thực."
"Ồ…" Chương Như kéo khăn che miệng ra vẻ bí hiểm. Vệ Tiểu Ba thấy buồn cười: "Cô muốn đi không? Bảo Tiểu Đinh dẫn đi."
Chương Như cũng muốn nhưng tối nay đã có hẹn mất rồi: "Thôi để lần sau đi ạ, nay em có party rồi." Nói rồi vừa đấm lưng vừa quay về chỗ, bước thấp bước cao hệt bà lão bị thấp khớp làm Vệ Tiểu Ba nhịn cười muốn rớt nước mắt.
Xét về kinh nghiệm thì Chương Như không bằng Tằng Khả Lâm, nhưng thái độ thì miễn bàn, lúc nào cũng tươi cười. Cô vào bộ phận thu mua khiến bầu không khí cả phòng náo nhiệt hẳn lên. Dĩ nhiên một phần cũng nhờ Diệp Ấn Dương là sếp lớn mà tốt tính, nếu ngày nào anh cũng nghiêm mặt thì BP có hoạt bát cỡ mấy cũng không kéo nổi không khí cả team lên.
***
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!