Chương 24: Ngủ cho đã đời

"Chúc mày sớm ngủ được 3Y, ngủ đủ chín kiếp, ngủ cho đã đời."

Tháng 10 có một đợt thực tập sinh mới vào, Chương Như sang tòa nhà đào tạo để đón người của bộ phận mình, vừa bước vào hành lang đã trông thấy Da Đen. Cậu ta thật sự quá nổi bật, đặc biệt là khi đứng giữa nguyên một đám sinh viên ngoan hiền mới ra trường, cái thân hình cơ bắp đó trông cứ như tay giang hồ lạc vào chốn đại học, ngay giây sau có thể tay kẹp điếu thuốc xông vào đánh nhau luôn vậy.

"Gần xong rồi, hôm nay là ngày cuối cùng huấn luyện."

"Ồ, vậy trưa đi ăn chung nhé?"

"Vâng." Da Đen ít nói, Chương Như cũng còn việc phải làm, bèn quay người dắt theo đám thực tập sinh non nớt rời đi.

Đi tới cửa, cô quay đầu lại nhìn lần nữa. Da Đen đang đứng trước cửa phòng nói chuyện với mấy người phòng đào tạo. Lạ là ở đây mọi người đa số đều né tránh cậu nhưng vẫn có vài người vây quanh, nhìn kỹ trông chẳng khác gì cảnh đại ca xã hội đen đang thu nạp đám đàn em, cả bọn thương lượng xem nên đi đâu thu phí bảo kê.

Quay về phòng Thu mua, Chương Như giới thiệu nhóm thực tập sinh mới với mọi người, sau đó phân nhóm rồi giúp họ kiểm tra quà nhập chức cùng chỗ ngồi của mình.

Văn Hòa mang đồ lên. Dạo này ngày nào Chương Như cũng nhận một đến hai bó hoa, hôm nay lại thêm một bó. Cô lật tấm thiệp ra xem: "Bạn học gửi."

"Bạn đại học hả?"

"Bạn tiểu học, bạn cấp ba thì ra nước ngoài rồi."

Bạn tiểu học còn cất công gửi hoa đến tận nơi á? Phùng Thiền hỏi: "Người này từng crush cô đúng không?"

Chương Như lắc đầu: "Không phải." Cô không phải kiểu người thích giấu chuyện riêng, nếu là người theo đuổi thì cô đã nhận luôn rồi: "Người này không phải thích tôi mà là hồi đi học bị tôi dọa sợ nên có hơi ám ảnh xíu thôi." Cô bứt vài bông hoa tặng cho Phùng Thiền, vừa quay đầu lại thì thấy bên cạnh bàn mình có thêm một chiếc hộp: "Cái gì đây, của chị à?"

"Không, của tổng giám đốc Diệp đấy." Văn Hòa vừa cầm lên, đó là một chiếc hộp khá dài.

"Đồ gì mà to dữ?" Phùng Thiền hiếu kỳ.

Văn Hòa lắc đầu, khi ký nhận chỉ thấy tên họ của người gửi chứ không ghi nội dung gì: "Không biết bên trong là cái gì."

"Chắc là vợt cầu lông." Chương Như đoán.

Phùng Thiền thử nhấc lên, khá nhẹ: "Không chừng bên cung ứng gửi? Biết sếp Diệp thích chơi cầu lông nên nịnh nọt ấy mà."

Phùng Thiền cười cô: "Cô không biết rồi, thật sự có nhà cung cấp ngốc như vậy đấy, không chỉ gửi tới công ty mà còn trực tiếp xách tới cơ, chỉ sợ người khác không biết họ đang tặng quà cho đội Thu mua ấy chứ." Nói rồi quay sang Văn Hòa: "Sếp Diệp đi công tác rồi, cô cứ để trong văn phòng anh ấy đi."

Trưa ra ngoài ăn cơm, Da Đen đã đứng đợi dưới lầu. Hôm nay Mạnh Trân Trân cũng đi cùng, vừa xuống đã trợn mắt: "Wow, trai cơ bắp hả?"

"Sao, thích à?" Chương Như dẫn cô ấy tới giới thiệu: "Đây là A Liệt, Lương Quảng Liệt."

Trông cũng hơi "lẫm liệt" thật, cả người đậm chất đàn ông hoang dã. Nếu là mấy năm trước, chắc chắn Mạnh Trân Trân khó mà khước từ kiểu đàn ông này, nhưng giờ thì khác rồi, cô ấy chỉ rụt rè mỉm cười bắt chuyện mấy câu rồi cả nhóm cùng đi ăn.

Họ lại vào nhà hàng cafe lần trước, hôm nay đến sớm nên không cần xếp hàng, vừa ngồi xuống thì trông thấy Sử Cầm và Phùng Nguyên Hỉ, hai người kia ngồi đối diện nhau, cách họ không xa.

Đều là nhân viên phòng Thu mua, Mạnh Trân Trân ghé vào tai Chương Như buôn chuyện: "Rốt cuộc bọn họ có quan hệ gì nhỉ, ngày nào cũng dính nhau như sam ấy."

"Đồng nghiệp thôi, còn có thể là gì nữa."

"Cô tin à?"

"Cùng một bộ phận lại cấm yêu đương, chẳng lẽ họ là người yêu?" Chương Như cúi đầu tráng bát, nhắc tới chuyện này, cô không khỏi nghĩ đến Diệp Ấn Dương, khóe môi cong nhẹ: "Yên tâm đi, bọn họ trong sáng chắc luôn. Nếu không trong sáng thì cũng có người ra tay tách họ ra."

"Ai vậy, ai tách cơ?" Hôm nay Mạnh Trân Trân hơi ngốc, nhất định phải hỏi tới cùng. Chương Như liếc cô nàng một cái: "Pháp Hải ấy!"

Món ăn lên nhanh, bọn họ vừa ăn vừa tám chuyện. Da Đen ngồi đối diện hỏi câu nào đáp câu đấy, tuyệt nhiên không tham gia tám chuyện mà chỉ cắm cúi ăn cơm.

"Chiều nay huấn luyện xong có về kho hàng nữa không?" Chương Như hỏi.

Da Đen lắc đầu: "Không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!