"Mũi gần như chạm vào mũi anh."
[Mạnh bạo dữ, miệng anh ta bị mày cắn rách đúng không? Trầy da tróc vảy rồi kia kìa, mày thèm khát đến thế à?] Giai Giai nói câu nào đớn câu đấy: [Cắn rách miệng người ta rồi mà còn chưa ngủ được, tao nghĩ mày không cần cố nữa đâu, dù sao người ta cũng chướng mắt mày.]
[Liên quan quái gì tới mày.] Hậm hực trả lời xong, Chương Như quay đầu nhìn về phía tiệm bida, có thể loáng thoáng nhìn thấy Văn Hoà và bóng dáng Chu Minh Sơ đang cầm cây bida đứng đó nghe cô ấy nói chuyện, dáng vẻ thờ ơ.
Cúi đầu nhìn điện thoại, Giai Giai hỏi: [Không phải mày muốn biết tại sao người ta chia tay người yêu cũ à?]
Diệp Ấn Dương ư, Chương Như gọi đồ uống xong mới trả lời: [Tại sao?]
[Tao nghe Đỗ Tuấn kể, hình như bạn gái cũ của họ Diệp cũng là bác sĩ, lại còn là học trò của mẹ anh ta nữa. Sau này không biết nghĩ gì mà lại đi tố cáo ba anh ta vi phạm quy định phẫu thuật ở bệnh viện khác, còn bịa đặt mẹ anh ta ngoại tình, suýt nữa khiến cả hai người bị đình chỉ công tác.]
Chuyện này Chương Như đã từng nghe qua, một số bác sĩ nổi tiếng sẽ được mời đến các bệnh viện khác để tiến hành phẫu thuật cho bệnh nhân, mà vi phạm quy định phẫu thuật chắc là do không đi theo đúng quy trình báo cáo, tuy nhiên chuyện ngoại tình quả thực là một đề tài hóng hớt muôn thở: [Thật hay giả vậy?]
[Hình như là giả thì phải, nếu ngoại tình thật thì ba mẹ anh ta ly hôn lâu rồi.]
[Cũng đúng… Thế sao cô ta lại đi tố cáo vụ đó?]
[Hình như bên bệnh viện không cho cô ta chức danh gì đó nên trong lòng khó chịu, khả năng tâm lý vặn vẹo, cứ để tâm mấy chuyện linh tinh.] Cách truyền đạt của Giai Giai vẫn khá uyển chuyển, chứ theo nguyên văn lời Đỗ Tuấn nói là đầu óc có vấn đề, vì một cái chức danh chưa được duyệt mà đi cắn lung tung, cho rằng tất cả là lỗi của mẹ Diệp Ấn Dương: [Cô ta cảm thấy mẹ Diệp Ấn Dương vẫn luôn khinh thường mình cho nên mới chặn cơ hội thăng chức của mình, không cho tham gia những hạng mục ngon, vì vậy nên mới trả thù.]
Rắc rối thật, Chương Như nghĩ mãi mà không hiểu, bèn cầm cốc nước nép sang chỗ râm tránh nắng, giờ phải tranh thủ trắng lại trước khi đi làm.
Gần nửa tiếng sau, cuối cùng cũng thấy Văn Hòa bước ra, nhưng dáng đi chần chừ, vừa đi vừa ngẩn ngơ nhìn điện thoại.
"Sao vậy?" Chương Như hỏi kết quả: "Không thuận lợi à? Sao lâu thế?"
Văn Hòa ngơ ngác giơ điện thoại, giọng hơi nghẹn: "Hình như anh ấy… đồng ý rồi, ảnh bảo hôm sau đi làm thì làm đơn xin điều chuyển."
"Giỏi quá! Em nói gì mà anh ta đồng ý vậy?"
"Em chưa nói gì cả, bạn anh ấy cũng ở đó, bảo em chơi một ván cùng bọn họ…" Mà thực tế Văn Hoà đâu có biết chơi bida, cô căng da đầu cầm lấy cây cơ, chắc do dùng hơi nhiều lực nên không cẩn thận khiến một quả bóng bida bay trúng mông Chu Minh Sơ. Lúc ấy Chu Minh Sơ đang đứng ngay cạnh, anh ta quay sang nhìn cô bằng ánh mắt như muốn hỏi "cô có ngốc không vậy", đương nhiên cũng hỏi ra miệng thật.
"Anh ta mắng em ngốc á?" Đối với từ này, Chương Như khá là nhạy cảm, nhanh chóng liên tưởng đến Diệp Ấn Dương, cô hơi nhăn mặt: "Thế tại sao anh ta lại đồng ý?"
Văn Hoà lắc đầu: "Em cũng không rõ."
Ngày hôm sau trở về nhà tổ, các bác các chú trong làng đang ngồi dưới gốc cây chuyện trò, trông thấy cô từ xa đã gọi: "A Như, lại đây uống trà nào."
Trưởng bối trong nhà kéo ghế nhựa ra cho cô ngồi, cô vừa ngồi xuống liền thổi vài hơi cho nguội, ông trẻ khen cô càng lớn càng hiểu chuyện, còn biết giúp họ hàng tìm việc: "A Liệt làm bên công ty cháu sao rồi?"
"Tốt lắm ạ, sắp được lên chính thức rồi, biểu hiện cũng không tồi." Chương Như nói thật, quả thật Lương Quảng Liệt làm việc ở kho hàng rất chăm chỉ, lần này còn được xét lên chính thức trước thời hạn.
Ông trẻ nhìn có vẻ vui: "Nhà A Liệt không có điều kiện, bà nội lại bị bệnh ngày càng nặng. Chúng ta là bà con láng giềng giúp được gì thì giúp."
"Dạ, đương nhiên rồi ạ." Chương Như vừa uống trà vừa gật đầu, khả năng của cô có hạn nhưng nếu có thể giúp cô nhất định sẽ giúp. Dù sao cũng lớn lên ở đây, hơn nữa ngày xưa bà nội A Liệt có nhiều cửa hàng, thường xuyên cho cô đồ ăn không lấy tiền.
Hôm đó hiếm khi trời dịu mát, dưới tán cây gió mát rì rào, Chương Như rất tự giác làm cô cháu gái hầu trà cho các vị trưởng bối, hết thêm nước lại rót trà, ngồi nghe được mấy chuyện trong làng: nào là miếu thờ cần sơn lại cửa, mấy tấm ván gãy phải nhờ thợ sửa, nào là quảng trường ở đầu làng có bức tường chắn cao quá, sợ tụi nhỏ bị ngã nên tính phá đi xây lại…
To nhỏ đủ thứ chuyện, còn hóng được vài chuyện buồn cười, ví dụ như hôm qua bà nội bị lẫn của Lương Quảng Liệt hỏi ông trẻ Chương Như có phải cháu nội mình không.
Biết là không nên cười nhưng Chương Như không nhịn được, cùng mấy bác bên cạnh cười đến nỗi chảy cả nước mắt.
"Bà ấy lẫn quá rồi, tính ra ông còn lớn hơn bả năm tuổi lận." Ông trẻ không ngờ đến tầm tuổi này rồi mà còn phải làm cháu trai người ta, nhưng ông cũng chẳng để bụng, tự kể tự cười, còn vung bàn tay gầy gò lên mô tả.
Dù gầy nhưng vẫn có tinh thần, đây là dáng vẻ chung của người già ở Quảng Châu. Lúc nào cũng hài hước, bình thản, tính cách lạc quan không lo nghĩ là đặc điểm của những người lớn tuổi nơi đây.
Đều là các cụ cùng thế hệ, hồi trẻ điều kiện khó khăn, chăm chỉ lại chịu khó, đến khi có tuổi, trong tay có tiền cũng không thích tiêu xài hoang phí, nước bí đao luộc hay bào ngư vi cá đều đã từng ăn, nhưng phần lớn thời gian vẫn thích ngồi quây quần uống tách trà nhạt nói chuyện phiếm. Một nhóm người, một bàn trà, ngồi từ tờ mờ sáng cho tới khi tối mịt.
Mà lúc tám chuyện cũng không hề khoe khoang, chỉ toàn tám toàn chuyện thực tế, giọng điệu lại khiêm nhường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!