"Trong khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, cô nâng mặt anh lên rồi đặt xuống một nụ hôn."
Diệp Ấn Dương mới về công ty chưa được bao lâu, Chương Như đã phải xuống phòng Nhân sự tầng dưới để tham gia buổi đào tạo. Tiện đường đi qua phòng Hành chính, cô cầm một phần quà sinh nhật lên giúp mọi người, là quà của Diệp Ấn Dương. Hôm qua công ty tổ chức tiệc sinh nhật theo tháng nhưng anh lại không có mặt.
Gần đến giờ tan tầm, Chương Như gõ cửa bước vào văn phòng: "Sếp Diệp, quà sinh nhật bên Hành chính đưa cho anh này."
"Cảm ơn." Diệp Ấn Dương nhận lấy, mở ra xem thì thấy bên trong toàn mấy món quà nhỏ xinh, trong đó còn có một chiếc máy chụp ảnh Polaroid màu sắc sặc sỡ. Anh ngước mắt nhìn Chương Như nhưng Chương Như đã ra khỏi phòng, trông có vẻ chẳng có hứng thú với những thứ này hơn cả anh.
Sáng hôm sau lại tình cờ gặp Chương Như ở trước cửa thang máy, Diệp Ấn Dương thấy cô đi đứng vẫn chưa dám dùng sức, bèn hỏi: "Chưa khỏi hẳn à?"
"Sắp rồi." Chương Như mắt nhìn thẳng, không còn vẻ nhiệt tình tíu tít như thường ngày. Khi cửa thang máy vừa mở, cô lập tức nhường chỗ: "Sếp Diệp đi trước đi ạ."
Diệp Ấn Dương liếc nhìn cổ tay cô, đoán hôm trước chơi cầu lông bị va đập như vậy kiểu gì cũng để lại vết bầm, nhưng nhìn thái độ khách sáo của cô, anh lại không mở miệng được.
Sau khi vào thang máy, Chương Như nhận một cuộc gọi. Cậu bạn Tô Tinh Khải gọi điện tới hỏi han vài câu rồi nhân tiện bàn kế hoạch đi chơi Trung thu, hỏi cô có muốn đi Disney Hong Kong không: "Hay chúng ta đi lặn biển ở Palau nhé? Tháng sau sinh nhật cậu mà, ở đó ít người, tớ có thể tổ chức sinh nhật trước cho cậu ở dưới nước."
Chương Như chẳng có tí hứng thú nào: "Không đi, chán lắm." Đi lặn có chụp được quả ảnh nào ra hồn đâu, bản thân cô ở dưới nước chẳng khác nào cá đầu to biến dị, cái mặt nạ dưỡng khí trông hệt như ống thở ICU, nếu mà nằm ngửa thì có thể đóng đinh đậy nắp quan tài được luôn.
Trong lúc tán gẫu, từ đặc sản Tây An chuyển sang đặc sản của các vùng, Lâm Thông liền chỉ vào Chương Như: "Kìa, đặc sản Quảng Đông của chúng ta đang ngồi ngay kia, con gián to nhất tỉnh, ngay cả cái cốc của chị ấy cũng có viết kìa."
Thấy cô không thèm phản ứng, Lâm Thông càng đắc ý: "Sao thế, Miss Chương có tâm sự à?" Rồi hết nhìn bàn cô đến gầm bàn, chẳng lẽ được nhiều người tặng hoa quá cũng thấy phiền? Thế là cậu chàng góp ý: "Nếu chị thấy phiền thì để em liên hệ tiệm hoa dưới lầu mua lại nhá, 30% giá vẫn lời chán."
Chương Như bình thản soi gương tô lại son, tô xong thì tiện tay nhét luôn một bó hoa vào lòng cậu ta: "Cho cậu đấy, đồ ngốc!" Có mấy đồng bạc cũng muốn tính toán. Sau đó cô đứng dậy nhắc cả phòng: "Họp thôi họp thôi, ai uống nước thì uống đi, ai đi vệ sinh thì đi trước, đừng vào trễ nha." Nói xong ôm laptop vào phòng họp cùng Hùng Tư Tư trước để chỉnh lại thiết bị.
Thiết bị trong phòng họp này hơi "chập mạch", máy chiếu thường xuyên bị lỗi hơn những phòng khác, không biết có phải tại đường dây hay không mà thay bao nhiêu lần cũng vậy. Trước kia Chương Như ở phòng Hành chính hay được gọi đến cấp cứu mấy vụ này nên quen tay hơn Hùng Tư Tư nhiều.
Trong mấy ngày Diệp Ấn Dương đi công tác, việc cần báo cáo với anh khá nhiều nên cuộc họp lần này cũng kéo dài lâu hơn thường lệ.
Có chuyện liên quan tới nhà cung ứng mới, đây là đơn hàng lớn, cần bàn xem có cần cử QA thường trú để kịp thời kiểm tra sản phẩm và phản hồi hai bên không, ngoài ra cũng có vấn đề hối thúc tiến độ và họp đấu thầu.
Đến lượt Lâm Thông báo cáo, cậu ta nhắc đến một chuyện.
Gần đây cậu phụ trách thu mua khóa bảng, liên hệ so sánh giá giữa một nhà máy ở Long Hoa và một nhà máy ở Bảo An, cả hai đều thuộc Thâm Quyến. Lạ là lần nào báo giá, phía Bảo An cũng thấp hơn Long Hoa một chút, hơn nữa lần nào Long Hoa báo giá xong thì Bảo An mới lập tức gửi báo giá sau. Số lần trùng hợp quá nhiều khiến Lâm Thông thấy bất an, tuy nhiên do từng mắc lỗi nên cậu chàng không dám quyết, mà thực ra giá cả chênh lệch không nhiều nên cậu ta cứ lưỡng lự.
Diệp Ấn Dương trước hết nhìn quanh phòng một lượt: "Có ai đưa ra được cách xử lý không?"
Hỏi một lượt mà chẳng thấy ai nói, anh quay sang Đinh Khải Thuỵ: "Tiểu Đinh có ý kiến gì không?"
Đinh Khải Thuỵ ngồi tận gần cửa, cậu ta cúi đầu suy nghĩ một lát, mái tóc dày như phủ kín rong biển: "Tôi cho rằng có khả năng bên Bảo An có tay trong."
Diệp Ấn Dương nhìn cậu: "Nói rõ hơn xem, cụ thể nghĩa là gì?"
"Tức là trong nhà máy Long Hoa có người báo tin cho bên Bảo An." Đinh Khải Thuỵ đẩy gọng kính, nghiêm túc phân tích: "Xét về thời điểm và giá cả, một bên vừa vặn hơn bên kia một chút, khả năng cao "có nội gián"."
"Vậy trong tình huống này nên xử lý thế nào?"
"Chốt thời điểm báo giá cuối cùng." Đinh Khải Thuỵ dùng từ rất cẩn thận: "Vì nghi ngờ này là hợp lý, chúng ta có thể yêu cầu cả hai bên gửi báo giá cuối cùng trước một thời hạn cố định, ví dụ như 5 giờ chiều nay, lúc đó lấy mức giá thấp nhất, cũng công bằng hơn."
"Cậu cảm thấy có cần thiết phải làm vậy không?" Diệp Ấn Dương lại hỏi: "Cho dù chênh lệch không nhiều, nếu để họ đấu giá rồi cuối cùng chúng ta hưởng lợi, vậy tại sao không chọn bên báo thấp hơn ngay từ bây giờ?"
Liên tục bị cấp trên đặt câu hỏi, Đinh Khải Thuỵ hơi căng thẳng, cậu chàng ngồi thẳng dậy, bảng tên trước ngực không cẩn thận va vào bàn. Ngồi bên cạnh, Chương Như tiện tay nhét lại vào túi áo giúp cậu, còn mấp máy môi nhắc nhở: "Đừng căng thẳng."
"Cảm ơn." Vành tai Đinh Khải Thuỵ đỏ bừng, c** nh* giọng đáp lại, lúc này bình tĩnh hơn hẳn: "Bởi vì chúng ta đặt hàng không thể chỉ nhìn mỗi giá, hơn nữa lần nào bên nhà máy Bảo An cũng chỉ hạ giá thấp hơn chút xíu, nghĩa là họ không thực sự muốn nhượng lợi, khả năng chỉ dùng chiêu trò để lấy đơn giá thấp. Nếu sau này xảy ra tỉ lệ lỗi sản phẩm cao hay khâu logistics, bảo hành không hợp tác, cuối cùng người bị thiệt hại vẫn là chúng ta.
Quan trọng hơn là nếu thực sự có hành vi tiết lộ thông tin, tôi cho rằng bên Bảo An chưa đủ tư cách làm đối tác, hợp tác với công ty kiểu này rủi ro lớn hơn lợi ích bên ngoài."
Cậu ta nói xong, cả phòng họp lặng đi. Một lát sau, Diệp Ấn Dương hỏi: "Còn ai có ý kiến khác không?"
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, chỉ có Lâm Thông phụ họa: "Em thấy anh Đinh phân tích rất chuẩn, em cũng từng nghi ngờ có chuyện thông đồng sau lưng, bởi vì có lần bên Bảo An báo giá muộn hơn đúng hai tiếng nhưng lại tỏ ra cực kỳ tự tin sẽ giành được đơn của mình."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!