"Thật là biết nịnh."
"Vậy giải thích đi, sao cô lại xuất hiện trong quán cà phê đó?"
"Em… đi ngang qua thôi, muốn gọi một ly uống không được sao?"
Diệp Ấn Dương im lặng.
Trong phòng khách nhà Chương Như, món đồ tử tế duy nhất là chiếc bàn trà thấp bên cạnh sofa, chất gỗ đỏ, bên trên bày mấy bộ ấm chén cùng đủ các loại trà. Chú mèo tên Cá đang ngồi chồm hổm trên đó nhìn họ, chiếc cổ rụt lại, đôi mắt nheo thành hình tam giác ngược như hổ rình mồi. Ai ngờ ngay giây sau, nó thình lình trượt chân đạp phải cây chổi đánh trà, "ầm" một cái ngã lăn ra sàn, tự lăn thêm hai vòng rồi chui tọt vào gầm sofa mất hút.
Diệp Ấn Dương quay lại nhìn Chương Như: "Nếu đã không theo dõi, vậy cô lén lút làm gì?"
Anh nhìn thẳng vào cô, mắt chạm mắt. Chương Như ấp úng hồi lâu, cuối cùng nặn ra một câu: "Em chỉ sợ anh hiểu lầm thôi mà!" Dù sao cũng đang ở nhà mình, không có lý thì cũng phải có khí thế, Chương Như từ chột dạ chuyển sang bực bội, cái người này mở miệng ra là chất vấn, đây mà là nói chuyện phiếm ư? "Nè, có phải anh vừa nhìn thấy em là lập tức cho rằng em đang theo dõi anh không?
Con người ta sống đừng nên đa nghi quá, chỉ là tay em đau không lái xe được, tiện đường ghé vào đó ngồi chút thôi!"
Bị cô lật ngược thế cờ, Diệp Ấn Dương vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, ánh sáng hắt lên mắt kính cũng chẳng mảy may thay đổi: "Chương Như, cô bao nhiêu tuổi rồi, nói dối vui lắm sao?"
"Em, em nói dối chỗ nào?" Chương Như tự thấy mình cũng lanh trí, cứ ngẩng cổ đấu mắt với anh.
Diệp Ấn Dương không hề nao núng: "Nếu cô nhỏ hơn mười tuổi, làm gì tôi cũng không bình luận. Nhưng đã là người lớn, làm việc phải có chừng mực. Chuyện này cô có đồng ý không?"
Dáng vẻ anh lúc bình tĩnh trông chẳng khác gì mấy người đi truyền giáo, bị anh nhìn chằm chằm như vậy, trong mắt Chương Như thấp thoáng chút bối rối: "Ý anh là gì… sao tự dưng nói mấy cái này vậy."
Khóe môi Diệp Ấn Dương khẽ nhếch lên, nghe cô lẩm bẩm cứ như tự độc thoại.
Cho rằng mình thông minh giỏi tính kế, nhưng thực ra tính toán lúc nào cũng hỏng bét, thùng rỗng kêu to chỉ dựa vào chút khí thế cứng đầu: "Chương Như, chúng ta là đồng nghiệp, hiện tại còn ở chung một phòng ban." Diệp Ấn Dương nhắc nhở.
"Cô đang ảnh hưởng đến tôi." Diệp Ấn Dương đứng dậy, chọn cách dừng lại ở thời điểm vừa phải: "Có một số chuyện không cần nói quá rõ, tôi nghĩ cô hiểu ý tôi."
Anh tiện tay nhặt cây chổi đánh trà rơi dưới đất đặt lại lên bàn: "Đã trễ rồi, chân cô còn chưa lành, nghỉ ngơi sớm đi. Thứ hai nếu chưa đi làm được thì nộp đơn xin nghỉ bệnh." Nói xong anh quay lưng đi thẳng, mặc kệ cô gọi thế nào cũng không dừng lại.
Cửa khép lại, Chương Như đến cả vạt áo anh còn chưa chạm được, chỉ có thể ngồi thẫn thờ nơi anh vừa ngồi.
Chẳng bao lâu, nhóc Cá lại chui ra, cái đuôi nhọn quét qua bụng dưới khiến cô chợt đau nhói, lúc đó mới phát hiện dì cả tới rồi.
Dưới lầu, Diệp Ấn Dương lái xe đi, màn hình điều khiển bật nhắc nhở: Xe sắp đến kỳ số km, cuối tháng cần đem đi bảo dưỡng.
Khoảng cách không xa, anh toàn gặp đèn xanh nên nhanh chóng quay về bãi đỗ trong khu dân cư. Lúc xuống xe đi về tòa nhà, anh thấy bên bồn hoa có đôi nam nữ đang ôm nhau hôn nhau say đắm, tới gần mới nhận ra là Vương Đông Ni.
Vương Đông Ni cũng nhìn thấy anh, gã vội đẩy người trong lòng ra: "Tổng giám đốc Diệp về muộn thế?" Nói rồi đưa mắt ra hiệu, cô gái kia bĩu môi, bỏ đi một cách miễn cưỡng. Không chào hỏi cũng không giới thiệu, mối quan hệ thế nào nhìn cái là biết liền.
Diệp Ấn Dương không có hứng thú hóng chuyện, chỉ đứng đó gật đầu chào. Vương Đông Ni hỏi: "Nghe nói ngày mai tổng giám đốc Diệp đi dự hội nghị thượng đỉnh ở Tây An à?"
Anh không phủ nhận: "Tổng giám đốc Vương cũng đi sao?"
"Tôi không nhận được thông báo, chắc bên Kinh doanh lão Chu đi. Dạo này anh ta chiếm nhiều tài nguyên, cũng giống anh thôi, đều là người được hội đồng quản trị ưu ái." Vương Đông Ni nhếch mép, nửa cười nửa không, đồng thời cái mũi nhạy bén ngửi thấy hương nước hoa phụ nữ thoang thoảng trên người Diệp Ấn Dương.
Hai người vốn không ở cùng tòa, nói dăm ba câu xã giao rồi mạnh ai nấy về.
Hội nghị kéo dài mấy ngày liền, Diệp Ấn Dương không xuất hiện ở công ty. Chương Như chân đã bớt sưng, tập tễnh đi làm như bình thường.
Chân cẳng không tiện nên số lần đứng dậy đi tuần tra ít đi hẳn, ngay cả cơm trưa cũng nhờ Văn Hòa mua giúp.
Hai người ngồi kề nhau, Chương Như hỏi thăm chuyện điều chuyển: "Em nói chuyện với tổng giám đốc Chu chưa?"
"Chưa ạ…" Văn Hòa không tìm được cơ hội gặp riêng Chu Minh Sơ: "Nhưng tổng giám đốc Vương lại đến hỏi em có muốn sang phòng Kinh doanh không, bảo điền đơn vào bên họ, còn hứa giúp em kiếm nhiều tiền nữa."
"Vương Đông Ni?" Chương Như lập tức nhíu mày: "Gã ta cũng tự tin ghê." Cô vốn ghét Vương Đông Ni, Văn Hòa mà về đội gã ta chẳng khác nào dê vào miệng cọp: "Hay là em nhắn thẳng cho tổng giám đốc Chu qua OA đi? Ở công ty không gặp được thì kiểu gì cũng phải lên đó check mail chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!