Chương 2: Trẻ trung mơn mởn

"Vũ Trụ Hoa Bay."

Thái độ của cô gái ấy rõ ràng chẳng mấy thân thiện nên dĩ nhiên Diệp Ấn Dương cũng cảm nhận được. Nhưng quả thật nãy giờ anh có liếc nhìn cô vài lần vì cô là người hát cho nên đối phương cảm thấy bị mạo phạm cũng chẳng sai.

Anh xoay xoay chuỗi hạt trong tay, động tác này là thói quen hình thành từ phản xạ của cơ thể.

"Cậu xem giúp tôi cái này, đắt nhất đấy." Đỗ Tuấn chỉ vào hạt Phật đầu tiên, anh chàng không rành mấy thứ này, mới sưu tầm được gần đây, muốn nhờ Diệp Ấn Dương xem hộ.

Diệp Ấn Dương sờ thử: "Nam hồng à?" Anh đưa chuỗi hạt ra ánh sáng: "Chắc là nguyên khoáng, điêu khắc cũng không tồi, nét mặt được tạc khá tinh tế."

(*) Nam hồng: Một loại mã não có màu đỏ cam tự nhiên, được tìm thấy ở vùng Nam Hồng, Trung Quốc, còn được gọi là Ngọc Mã Não Nam Hồng

"Thế thì tốt rồi." Đỗ Tuấn yên tâm, lại hỏi: "Dạo này không chơi chuỗi hạt nữa à? Tôi nhớ hồi đại học cậu mê món này lắm."

"Bỏ lâu rồi." Diệp Ấn Dương trả lại chuỗi hạt. Hồi còn đi học tính cách táo bạo, sờ chuỗi hạt châu giúp an thần giảm áp lực, sau này đi làm bận rộn nên dần dần cai luôn thói quen đó.

Trong phòng đã chuyển sang bài khác, nhạc Mân Nam được thay bằng bài Vũ Trụ Hoa Bay của Trần Huệ Linh. Mấy cô gái đứng trước màn hình chụp ảnh, cô nàng đeo choker đùi không còn uốn hông nữa mà giơ micro lên pose dáng như xung quanh chẳng có người, chụp xong lại quay ra đổ xúc sắc rồi uống rượu, động tác vô cùng thuần thục. Mũi chân được đôi tất đen ôm trọn hơi chạm sàn khẽ lắc lư theo làn điệu, tiếng cười nghe cũng thật giòn tan, là một cô nàng có cá tính mạnh và gai góc, không khó đoán.

Người càng lúc càng đông, mùi thuốc lá và rượu bia tản ra khắp nơi. Diệp Ấn Dương ra ngoài đi vệ sinh, giữa đường bỗng có điện thoại, vừa nhấc máy đã nghe thấy một câu: "Anh rể…"

Diệp Ấn Dương không đáp. Đầu bên kia ngập ngừng một lúc, cuối cùng đổi cách gọi: "Anh Dương…"

"Có chuyện gì không, A Luân?"

"Em nghe nói… anh chuyển tới Quảng Châu làm việc."

"Ừ."

"Anh ở khu nào thế? Mai em qua tìm."

"Mai tôi đi làm, chắc không rảnh đâu."

"Ồ, vậy cuối tuần anh Dương có về Thâm Quyến không? Sinh nhật mẹ em, muốn gọi anh tới ăn một bữa cơm với mọi người."

"Không cần đâu A Luân. Mấy chuyện thế này về sau đừng gọi tôi, không tiện lắm." Diệp Ấn Dương tính tình hòa nhã nhưng không có nghĩa là không biết từ chối. Nói xong, anh dứt khoát cúp máy.

Lúc ra khỏi nhà vệ sinh, anh thấy Chương Như đang đứng trước gương cố đeo kính áp tròng. Mắt cô trợn to, miệng hé mở, trông vừa dữ tợn vừa có chút hài hước.

Anh bật nước rửa tay, Chương Như rốt cuộc cũng đeo xong, tò mò chớp mắt nhìn anh rửa tay, từ mu bàn tay, kẽ ngón tay đến cổ tay, sạch sẽ kỹ càng như định rửa luôn cả đường sinh mệnh cho sáng sủa, đặc biệt là đầu ngón tay chúc về phía trước khi xả nước. Sau đó anh lấy khăn giấy gấp đôi để lau khô.

Thật là kỳ quặc, rửa tay thôi mà lắm thủ tục thế cơ à? Chương Như liếc trộm một cái rồi mở túi trang điểm ra, ai ngờ vừa mở túi đã đánh rơi một thỏi son. Thỏi son lăn lông lốc dưới đất, bị mũi giày của Diệp Ấn Dương chặn lại. Anh lau xong tay, cúi xuống nhặt lên, đưa cho cô mà không nói lời nào rồi xoay người đi thẳng.

Trong phòng còn náo nhiệt hơn cả lúc nãy. Người thì chơi xúc xắc, người nhảy nhót uống rượu. Giai Giai đang kẹp cổ Đỗ Tuấn từ phía sau như cái muôi úp vào lưng anh chàng: "Mua chuỗi hạt tặng ai vậy?" Hơn nữa còn là loại đắt thấy mồ nữa chứ!

"Tặng khách hàng…" Đỗ Tuấn cảm tưởng mình như con ngựa bị cô cưỡi, nhảy loạn trên mặt đất.

"Khách nào? Nam hay nữ? Dám léng phéng là em cắt cái đó của anh luôn!" Giai Giai vừa ngẩng lên đã thấy Chương Như, lúc này mới thả bạn trai ra đi tới kéo cô: "Lại đây uống rượu."

Chương Như theo cô ấy ra hàng ghế cuối. Ở đây đông người, chỗ ngồi chật chội, chỉ còn chỗ bên cạnh Diệp Ấn Dương. Cô cũng không ngại ngùng mà thoải mái ngồi xuống, sau đó cụng ly với Đỗ Tuấn: "Làm ăn phát đạt nha, sếp Đỗ."

"Haha, cảm ơn lời chúc của cô." Đỗ Tuấn là ông chủ KTV này, cũng là nhà cung cấp rượu cho nhà hàng của nhà họ Chương. Anh nâng ly đáp lại: "Dạo này sếp Tuyết Dương bận nhỉ, hẹn mãi mà chẳng được."

"À à, chị dâu sắp sinh, ảnh phải ở nhà trông chừng." Chương Như một ngụm đã uống cạn, lúc đặt ly xuống, đùi va vào Diệp Ấn Dương. Anh hơi nghiêng vào trong, tư thế ngồi khom lưng đổi thành ngả ra sau, lịch sự giãn khoảng cách.

"Rapper nào cơ?" Chương Như ngẩn người một lúc mới nhớ ra: "À, tên đó đi diễn ở Thành Đô rồi, chưa về."

"Vậy có cần chị đây giới thiệu anh nào khác cho không?" Giai Giai hất cằm ra hiệu, chỉ Diệp Ấn Dương: "Bạn của Đỗ Tuấn đấy. Nghe nói điều kiện không tồi, đàn ông chất lượng cao, mới chia tay."

Giới thiệu bạn trai là tiết mục thường thấy giữa hội chị em, nhưng Chương Như liếc Diệp Ấn Dương, thấy anh ngồi im re chẳng nhúc nhích, hoàn toàn không có ý định bắt chuyện, rõ ràng chẳng có hứng thú.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!