"Đêm hôm khuya khoắt."
Cuối tuần, Chương Như với Văn Hòa đưa bà ngoại đi dạo quanh Quảng Châu, từ công viên hồ Lệ Loan ra bờ sông Châu Giang rồi lên cả tháp Quảng Châu.
Ban đầu họ còn lo bà sợ độ cao, ai ngờ vừa lên vòng quay khổng lồ bà đã đứng dán vào cửa kính nhìn xuống, còn quay sang bảo Văn Hòa: "Chà, chỗ này vui đấy. Năm xưa ba mẹ cháu cũng từng đến đây làm công, hình như ở Bạch… Bạch…"
"Bạch Vân ạ?" Chương Như nhắc.
"Ừ đúng rồi, Bạch Vân. Hồi đó có mấy xưởng do người Hồng Kông mở, làm đồ da." Trí nhớ của bà cụ cực tốt, tuổi đã cao mà vẫn còn minh mẫn, răng không rụng cái nào, tóc chải gọn gàng, đôi khuyên vàng cũ trên tai sáng loáng như mới.
Hôm bà trở về quê, Văn Hòa mua tặng bà một đôi khuyên mới. Trước khi lên xe bà còn dặn dò: "Cháu cứ yên tâm làm việc, rảnh thì về thăm, đừng lo cho bà." Rồi bà nắm tay Chương Như: "Mấy hôm nay làm phiền cháu rồi, lần sau tới chỗ bà chơi bà nấu cơm cho ăn nhé."
"Dạ được, lần sau cháu với Văn Hòa cùng về ạ." Chương Như đứng cạnh nghe hai bà cháu trò chuyện, đợi đến lúc bấm căn cước qua cổng, cô dõi mắt nhìn theo bóng dáng bà cụ đi xa dần.
Trên đường về, Văn Hòa kể với Chương Như: "Bà em khen chị tốt bụng đấy."
"Có gì đâu." Chương Như khiêm tốn: "Em với bà cũng tình cảm phết ha, bà còn gọi em là bé cưng nữa, chị nghe thấy rồi nha."
Văn Hòa bật cười, có chút ngượng ngùng khi nhớ lại chuyện cũ: "Thật ra hồi nhỏ em sống tốt lắm, tính cách cũng hoạt bát nữa." Tuy là đứa trẻ nhà quê nhưng ba mẹ cô thường xuyên gửi tiền về, mỗi lần về còn mua quần áo mới, đồ chơi mới cho cô nữa, thế nên có đợt cô rất được bạn bè ghen tị, bản thân cũng hay vui vẻ cười nói.
"Thế sau này tại sao tính cách lại thay đổi?"
Văn Hòa im lặng hồi lâu: "Thật ra chuyện này em cũng khó nói rõ…" Đại khái là do xung quanh có vài vị trưởng bối thích quan tâm chuyện của người khác, ăn mặc đẹp một chút thì bị kêu là phù phiếm, mua đồ ăn vặt thì bị chê là tham ăn, cười to một tí cũng bị mắng mỏ.
"Chị cũng từng bị sao?" Văn Hòa hơi bất ngờ.
Chương Như gật đầu: "Đương nhiên." Có lẽ do từ nhỏ cô vốn nghịch ngợm, có một người trong họ cứ nghi ngờ đầu óc cô không bình thường. Có năm cả nhà về từ đường ăn cơm, người đó không nhịn được nói: "Suốt ngày cười ngớ nga ngớ ngẩn, không biết mẹ mày chết rồi à? Sau này mày chỉ là đứa mồ côi mẹ thôi hiểu không?"
Trong khi Chương Như sững người, mặt mũi nóng bừng thì bất ngờ bị ai đó kéo mạnh ra sau lưng: "Liên quan quái gì đến ông? Bảy chục tuổi đầu liệu mà lo thân mình trước đi, cút ngay!"
Đó là lần đầu tiên cô nghe thấy Chương Tuyết Dương văng tục, trong đầu còn ngẩn ngơ nghĩ: Giọng Chương Tuyết Dương lúc vỡ giọng thật là khó nghe, y chang vịt đực vậy: "Nhưng mà sau đó chẳng ai dám nói thế với chị nữa, hê hê." Chương Như cười đắc ý.
Văn Hòa cũng cười theo: "Thật tốt quá." Cô ấy chợt hiểu thêm về Chương Như – một người tràn đầy sức sống, năng lượng cảm xúc mạnh mẽ, có lẽ vì từ nhỏ đã được bảo vệ và nhận được nhiều tình yêu thương cho nên chính nghĩa trong lòng cũng trong trẻo hơn người khác.
Người như thế chắc chẳng có bao nhiêu phiền não. Văn Hòa đang nghĩ vậy thì chợt nghe thấy Chương Như hỏi: "Em biết chơi cầu lông không?"
"Cầu lông á?" Văn Hòa nghĩ một lát: "Trước em có chơi nhưng lâu lắm rồi. Chị muốn đi đánh cầu ạ?" Cô ấy liếc đồng hồ, giờ đã hơi muộn rồi.
Hôm sau đi làm, Chương Như bận rộn cả buổi sáng, lúc ra phòng trà giải lao một lát thì thấy Diệp Ấn Dương đang đứng nói chuyện với tổng giám đốc phòng Kinh doanh Chu Minh Sơ ngoài hành lang, trông khá thân thiết.
Liếc nhìn gương mặt đầy chán đời của Chu Minh Sơ, Chương Như không hiểu sao hai người lại hợp cạ được. Đợi anh ta đi rồi, cô mới vội bám theo Diệp Ấn Dương: "Sếp Diệp, anh với sếp Chu thân lắm sao?"
Diệp Ấn Dương trông thấy cô ôm cái cốc vàng khè, bên trên khắc chữ giống hệt tên WeChat: "Có chuyện gì à?"
"Có ạ, em muốn nhờ anh giúp một việc." Cô lon ton theo anh vào văn phòng, thấy trên bàn có ấm trà mới bèn rót cho mình một cốc: "Chuyện về Văn Hòa bên lễ tân ý ạ, cô ấy muốn chuyển sang bên Kinh doanh. Anh có thể phím trước với sếp Chu một tiếng được không, bảo là cô ấy cũng rất ưu tú, chăm chỉ chịu khó lắm."
Cái cốc kia nhìn thế nào cũng thấy ngứa mắt, nhưng Diệp Ấn Dương vẫn giữ phép lịch sự không nói. Chuyện của Văn Hòa thì anh từ chối thẳng: "Muốn chuyển bộ phận thì tự nộp đơn, không cần rườm rà như vậy."
"Nhưng bọn em sợ sếp Chu không chịu…" Chương Như khó xử.
"Tại sao lại sợ cậu ta từ chối?"
"Tại… sếp Chu khó bắt chuyện quá?"
Diệp Ấn Dương suy nghĩ một chút. Đúng là tính tình Chu Minh Sơ hơi lập dị nhưng không đến nỗi cố tình làm khó người khác: "Bộ phận kinh doanh không đòi hỏi quá cao nhưng cần sự kiên nhẫn và bền bỉ. Cứ để cô ấy chuẩn bị rồi trực tiếp nói chuyện với tổng giám đốc Chu. Chỉ cần hiểu biết rõ về nghề và có thành ý thì không vấn đề gì. Không cần thiết phải đi nhờ vả cho lắm, đôi khi còn phản tác dụng."
"Vầng… để em bảo cô ấy thử làm vậy xem." Chương Như cúi đầu nhắn tin cho Văn Hòa, tiện thể uống cạn một bình trà của anh. Đúng lúc hệ thống OA nhảy ra thông báo – đơn xin nghỉ việc của Lý Du.
Chuyện này đã được lường trước, chỉ không ngờ lại nhanh như vậy. Cô ngẩng lên nhìn Diệp Ấn Dương, kể lại cho anh nghe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!