"Thật ra đây không phải một phản ứng tốt, nhưng Diệp Ấn Dương phát hiện mình đã bắt đầu cảnh giác với cô."
Cánh tay của Chương Như lơ lửng giữa không trung một cách ngượng ngùng, chỉ thấy Diệp Ấn Dương bước lên phía trước: "Dù là chia tay hay lý do gì, nếu đối phương không muốn qua lại nữa thì níu kéo cũng vô nghĩa."
"Liên quan gì đến anh?" Nam rapper đi vòng qua anh định bắt Chương Như, bị Diệp Ấn Dương trực tiếp giữ tay bèn tức giận chửi đổng: "Muốn đánh nhau à?"
"Cậu thử động thủ xem." Diệp Ấn Dương nhìn thẳng, nam rapper tức giận: "Mẹ kiếp, tao…" Anh ta cầm điện thoại định gọi người, đúng lúc Lâm Thông dẫn vài đồng nghiệp nam chạy tới: "Sao thế sao thế?" Cậu chàng hùng hổ giơ tay chỉ vào nam rapper định dọa vài câu, phát hiện là người quen, trước từng chơi ném đĩa cùng.
"Người anh em." Lâm Thông lập tức đổi thái độ: "Có gì bình tĩnh nói chuyện, đừng nóng, lại đây lại đây…" Nói xong tắt điện thoại anh ta rồi kéo sang một bên khuyên nhủ.
Một lúc sau Lâm Thông gãi đầu quay về: "A Như, hay là chị cho cậu ta một lý do đi, tại sao không muốn tiếp tục nữa?" Thái độ này tức là không cam tâm, cho bậc thang xuống cũng được.
Chuyện này cũng cần gì lý do ư? Chương Như nhìn khuyên tai của anh chàng rapper, buột miệng: "Anh tôi không cho tôi quen dân chơi."
Nam rapper tức cười: "Được, cô thanh cao, ở club cô chưa bao giờ chạm vào ai!" Nói xong liền quay đi, hoàn toàn thất vọng.
Bị mọi người vây xem tình sử, Chương Như vén tóc, hoàn toàn không để bụng: "Đi về quẩy tiếp, mọi người ăn no chưa?"
Chị gái này tích cực thật, Lâm Thông không còn gì để nói, lặng lẽ đi uống rượu cùng vài đồng nghiệp khác.
"Không phải anh từng nói động thủ là cách giải quyết ngu ngốc nhất sao?" Chương Như hỏi.
Diệp Ấn Dương: "Tôi không động thủ trước." Nhưng không có nghĩa sẽ không phản kích trước những khiêu khích bằng vũ lực.
Diệp Ấn Dương nhíu mày: "Tôi không hay nói dối kiểu đó."
Đến đây lại tâm trạng tốt, về Quảng Châu, Chương Như kể chuyện với Giai Giai khiến cô nàng bất lực cảm thán: "Mày bị hoang tưởng à, rõ ràng người ta không hề bị mày mê hoặc!"
"Sao có thể, tao đã làm gì đâu!"
"Muốn người ta không biết thì đừng hành động ngu ngốc thế." Giai Giai đâm cô một nhát: "Bao cao su đến tay rồi mà còn không ăn được, điều đó có nghĩa là mày không hề có sức hấp dẫn đối với anh ta, nothing đó hiểu không đồ ngốc?"
Mình nhiệt tình châm lửa người ta tưởng mình đốt lửa lên xào thịt bò.
"Chẳng phải mày bảo anh ta đang xem mắt à? Có khi người ta hẹn hò với đối tượng xem mắt rồi, rảnh đâu mà quan tâm mày."
Câu này khiến Chương Như cảnh giác: "Không thể nào?"
"Khó nói lắm." Giai Giai gọi người lấy rượu: "Cần chị truyền cho cưng vài chiêu không?"
Lời này nghe rất quen tai, quen như bị sỉ nhục, Chương Như giằng co giữa thể diện và hiện thực: "Chiêu gì?"
Giai Giai trầm ngâm suy nghĩ: "Đi nâng ngực đi." Nói xong tự bật cười ha ha như điên.
Tối về đến nhà, vừa hay Đỗ Tuấn cũng đã về, Giai Giai hỏi chuyện Diệp Ấn Dương: "Anh ta hẹn hò với đối tượng xem mắt rồi à?"
"Anh không rõ." Đỗ Tuấn lấy nước trong tủ lạnh, Giai Giai lần mò từ phía sau: "Hay có khi nào lại liên lạc với người cũ?" Nên mới lạnh nhạt với Chương Như như thế.
"Đối tượng xem mắt thì không biết, nhưng người cũ chắc chắn không thể."
"Tại sao?"
Đỗ Tuấn quay lại vỗ đầu Giai Giai: "Vốn dĩ không hợp, chia tay gọn gàng dứt khoát, hơn nữa em có thể quay lại với người suýt hại cha mẹ mình thân bại danh liệt được không?"
"Ôi, nghiêm trọng thế sao." Thật ra Giai Giai không quan tâm lắm, say rồi chỉ muốn làm nũng, liền đá giày ngồi lên bàn, kéo khoá, tay quen cửa quen nẻo đi vào.
Một đêm suýt thì bị hút cạn tinh lực, hôm sau Đỗ Tuấn gặp Diệp Ấn Dương hỏi về việc xem mắt: "Ưng à, đang hẹn hò?"
"Không." Diệp Ấn Dương đánh vào đuôi cầu, quả cầu nảy lên vợt: "Không hợp, không gặp nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!