"Anh muốn làm… trong xe ạ?"
"Sếp Diệp." Lâm Thông lên tiếng trước. Chương Như thì cầm hai tấm vé số nhìn Diệp Ấn Dương rồi lại nhìn Hà Oánh.
"Hà Oánh, bạn tôi." Diệp Ấn Dương quay đầu giới thiệu đơn giản với cả hai bên.
Đôi bên không quen biết nên cũng chẳng có gì để nói chuyện. Hà Oánh lịch sự gật đầu định rời đi, chỉ là không rõ bản thân bị gì mà trước khi quay người bỗng hỏi Diệp Ấn Dương: "Bà ngoại tôi nói cuối tuần làm thêm món mời cả nhà anh đến ăn cơm, anh xem thứ Bảy hay Chủ nhật hôm nào rảnh để nhà tôi chuẩn bị trước nhé." Nói xong thì mỉm cười với bọn họ rồi quay người đi tìm xe.
Chỗ đậu xe ở khu này thật sự bất tiện, Chương Như dẫn họ về đường cũ. Lâm Thông lái xe còn cô ngồi ghế phụ, đưa mắt nhìn Diệp Ấn Dương qua kính chiếu hậu: "Sếp Diệp có tiền xu không ạ?"
"Chờ chút, để tôi tìm xem." Diệp Ấn Dương thật sự lục từ trong túi ra một đồng. Anh đang định đưa qua thì Chương Như trực tiếp đưa tấm vé số tới: "Sếp Diệp cào giúp em một tấm đi, mượn vận may của anh!"
"Tay tôi không đỏ đâu, có khi cào ra tấm trắng đấy."
"Không sao, em cũng hay xịt lắm." Chương Như đã quen rồi.
Cô giữ động tác đưa, Diệp Ấn Dương đành nhận lấy, kê vé số lên đùi rồi dùng đồng xu cào xát từng dòng: "Xin lỗi, phí mất một vé của cô rồi." Không trúng, nói xong bản thân anh cũng cười, thật không ngờ vận may lại kém thế: "Tấm vé trước của cô đã mang đi đổi thưởng chưa?"
"Ơ? Cái nào cơ?"
"Cái lấy từ văn phòng tôi ấy." Diệp Ấn Dương đưa tấm vé trắng cho cô: "Hình như tấm đó trúng một số, cô về soát lại đi."
Chương Như chỉ nhớ mang máng giải may mắn ở góc trên bên trái hình như chưa cào, tuy nhiên sau khi mượn cớ lấy về cũng không quan tâm nữa, thật sự trúng thưởng sao: "Lát em về xem sau ạ, sếp Diệp mắt tinh ghê!"
Trời đã tối từ lâu, hai bên đường có người đang bày bán hàng, Lâm Thông chỉ ra bên ngoài: "Em nói thật đấy, đi ném vòng có khi tỷ lệ trúng còn cao hơn mua vé số."
"Có mua một ít."
"Thật á, vậy có cổ phiếu nào giới thiệu em với!" Thật ra Chương Như đến cả biểu đồ K
-line còn chẳng biết xem, dĩ nhiên trong tay cô cũng không có tiền, kiếm không đủ tiêu, hỏi chuyện này đơn giản là muốn bắt chuyện.
Diệp Ấn Dương nghiêm túc suy nghĩ: "Hình như không có, trong tay tôi cơ bản chỉ nắm giữ cổ phiếu dài hạn, thật ra tôi không hay quan tâm đến mấy thứ này lắm." Anh theo chủ nghĩa dài hạn, không mua bán thường xuyên, chỉ nắm giữ để phòng khi có biến động lớn mới cân nhắc cấu hình lại, cho nên không tiện giới thiệu lung tung cho người khác.
"Không sao, anh cứ tùy tiện giới thiệu hai cổ đi, lỗ em chịu." Chương Như bám vào ghế quay người ra sau, ánh mắt trông mong: "Em tin tưởng ánh mắt của sếp Diệp."
Nếu không phải hôm nay cô cứ mở miệng ra là khen thì có lẽ Diệp Ấn Dương đã quên luôn cái cảnh cô đeo kính râm ngạo nghễ đi ngang qua trước mặt mình, thái độ trước và sau tương phản rõ rệt.
Chương Như không biết mình đã khiến người ta cảnh giác, về đến nhà, cô tìm tấm vé số đó để đối chiếu phần thưởng, 20 tệ đến tay khiến cả người lâng lâng, cảm thấy dạo này cũng hên, thế là ngày hôm sau lết xác đến công ty Giai Giai chơi mạt chược.
Ngồi vào bàn mạt chược, cô đợi dài cả cổ Giai Giai mới đến: "Dậy sớm khiếp vậy, rối loạn nội tiết tố à?"
"Mấy giờ rồi chị hai?" Chương Như cho cô nàng xem giờ: "Tối qua mày đi cướp ngân hàng à mà ngủ muộn thế."
Giai Giai ngáp dài nhìn cô sờ quân bài: "Mày tưởng tao thảm như mày á, chị đây có khoai thật để sờ, đâu có rảnh cho mày muốn gặp là gặp được."
Đúng là cái đồ không biết xấu hổ, đến giờ Chương Như vẫn không hiểu rốt cuộc cô nàng này và Đỗ Tuấn quen nhau bằng cách nào hôm ăn tiệc cưới Chương Tuyết Dương: "Nghe nói đàn ông qua ba mươi bắt đầu yếu dần rồi đấy, mày đừng có vắt kiệt Đỗ Tuấn." Nói xong ngoảnh nhìn ra sau văn phòng: "Sao ít người thế, chẳng lẽ phá sản rồi hả?"
"Phỉ phui cái mỏ mày, đừng có trù ẻo tao!" Giai Giai phun một câu, gọi điện kêu mấy đồng đội chơi mạt chược trong công ty đi làm, nhân viên mà lại dậy muộn hơn cả sếp, thật là bó tay.
Một lúc sau toàn bộ mới đến đông đủ, trên bàn bắt đầu rải bài, bọn họ chơi từ trưa đến tối. Chương Như không may mắn như tưởng tượng, chơi xong tính lại tiền, không lỗ cũng không lãi.
Giai Giai cười cô: "Kẻ ngốc ấy à, đời này đừng mơ có vận cờ bạc." Cười xong rút một điếu thuốc rồi gõ xuống bàn hai cái: "Mày ăn được 3Y chưa?"
Giai Giai hiểu ngay là chưa xơ múi được gì, nào dễ dàng đến thế: "Mày không muốn biết tại sao anh ta lại chia tay hả?"
"Có gì hay mà hỏi." Ai chẳng có người cũ, tuy nhiên Chương Như chợt nhớ tới cô gái tên Hà Oánh kia: "Có một đối tượng xem mắt, tao tưởng không thành nhưng hình như vẫn nói chuyện." Còn hẹn đến nhà ăn cơm nữa.
Cổ lỗ sĩ thế, thời buổi nào mà còn đi xem mắt. Giai Giai tò mò hỏi: "Trông thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!