"Hôm nay trông anh hiền lành giống kiểu đàn ông mình cứ mặt dày đeo bám rồi nỗ lực một xíu là có thể ngủ được."
"Hôm nay tôi mặc thế này trông có thể diện không?" Chương Như hỏi.
"Tôi có việc phải ra ngoài." Diệp Ấn Dương đáp.
"Sẽ không làm anh mất quá nhiều thời gian đâu, 30… à không, 20 phút thôi là được." Cô bày rõ tư thế sẽ không dễ dàng rời đi. Diệp Ấn Dương liếc nhìn đồng hồ: "Cô muốn nói gì?"
"Tôi không kém cỏi đến thế đâu, không tin tôi nói cho anh nghe tình hình nhân sự trong bộ phận của anh nhé?" Chương Như đặt hai tay lên bàn anh, ngồi ngay ngắn, dưới ánh đèn văn phòng, nốt ruồi chấm nơi khóe mắt cô như vảy cá mới mọc.
Nhưng việc chặn người ta trong văn phòng không còn là hành động thiếu suy nghĩ nữa, mà là một sự xúc phạm và thiếu tôn trọng thực sự.
Diệp Ấn Dương gập máy tính lại: "Cô nói đi." Anh ngồi xuống, ngả người ra sau, sắc mặt nghiêm túc, giọng điệu cũng hơi trầm xuống, toàn bộ con người bắt đầu tỏa ra uy áp của một người lãnh đạo.
Diệp Ấn Dương đẩy cây bút ký tên trên bàn của mình về phía cô. Chương Như lịch sự cảm ơn rồi bày ra tư thế sắp phân tích tình hình Trung Đông, cô rút một tờ giấy bắt đầu viết: "Nè, trước tiên xét theo cơ cấu, bộ phận thu mua hiện đang thiếu một quản lý. Dương Vũ bị bắt, cơ hội này rơi xuống trưởng nhóm B là Vệ Tiểu Ba. Trưởng nhóm Vệ vừa thật thà vừa thận trọng, biết giữ khoảng cách với nhà cung cấp, nhưng luôn rụt rè trong cách quản lý nhân viên, hơn nữa anh ta khá thân với vị tổng giám đốc Thu mua trước, tôi đoán có lẽ tổng giám đốc Diệp e ngại anh ta vì điều này, hoặc vẫn đang đánh giá năng lực của anh ta."
"Tiếp theo, nhóm A hiện thiếu một trưởng nhóm, tổng giám đốc Diệp hẳn đang nghĩ xem nên đề bạt ai lên hay là tuyển từ bên ngoài? Nếu đề bạt nội bộ, tôi đoán là Đinh Khải Thụy, bởi vì trước đây anh ta từng làm ở bộ phận R&D, tương đối quen thuộc với quy trình và nguyên liệu, nhưng nếu đề bạt anh ta lên, những người có thâm niên hơn chắc chắn sẽ không phục, đặc biệt là Phù Bân.
Người này dễ bị người khác dắt mũi nhất, có lẽ chỉ cần bị xúi giục là nộp đơn từ chức ngay… Dĩ nhiên nếu anh ta thực sự muốn đi cũng không sao, bởi năng lực chỉ có vậy, đi rồi bộ phận thu mua cũng chẳng mất mát gì, nhưng nếu gây chuyện thì không hay lắm, nên trước khi đề bạt người mới phải nghĩ cách áp chế Phù Bân đã."
"Còn Phùng Thiền bên phụ liệu, năng lực mạnh nhưng EQ thấp, suốt ngày cãi nhau với R&D và Kiểm định, miệng lưỡi vụng về lại không cãi nổi người ta, luôn bị chặn họng đến phát khóc, khóc như Mạnh Khương Nữ ở Hoàng Phố, hơi vô dụng, cần rèn luyện tâm lý thêm."
"Ngoài ra, Lý Du phụ trách mảng thu mua nước ngoài cũng có thể xem là nhân viên nòng cốt rồi. Anh ta luôn muốn nhảy việc, hiện đang tiếp xúc với hai công ty ở Thâm Quyến và Nam Kinh, đều do headhunter tìm, nhưng vợ con đều ở Quảng Châu, anh ta lại không nỡ xa vợ, hơn nữa lương công ty mới cao nhưng chưa chắc ổn định nên anh ta cứ do dự mãi… Người này nếu muốn dùng thì nên giữ lại, dù sao tuyển người mới cũng phiền phức, hoặc tìm một người để anh ta đào tạo, dần dần tiếp quản công việc của anh ta, như vậy sau này anh ta đi rồi cũng không sợ, có thể thay thế bất cứ lúc nào."
"Thông Đầu To, Lâm Thông cũng tàm tạm, cậu ta bình thường không gây họa gì, lần trước bị lừa nên làm việc càng thận trọng hơn, có thể từ từ bồi dưỡng."
Tóc hôm nay búi hơi chặt, Chương Như hơi gỡ ra cho lỏng bớt. Cô hắng giọng tiếp tục, từ người bình thường nói đến mấy người không ưa lắm: "Phùng Nguyên Hỷ hay khoe khoang mình có quan hệ họ hàng với chủ tịch Trần, thực tế chủ tịch Trần còn chẳng biết anh ta tên gì; Lại Trí Kiệt đam mê cờ bạc, tháng trước chạy sang Macau thua sạch sẽ đến cái quần đùi cũng không còn, tháng này tiền trả góp nhà vẫn phải mượn Tôn Chính Mặc, có tính lãi; Tôn Chính Mặc thì có tiền nhưng phẩm cách không tốt hơn nữa lại keo kiệt, trước đây từng hẹn hò với Cửu Cửu bên pháp vụ, nhưng vì cô ấy học nói tiếng Quảng không chuẩn nên anh ta chê cô ấy là gái ngọng, sau đó cô ấy tiết lộ chuyện đến mua bao cao su anh ta còn AA (cưa đôi), với cả chuyện trên giường của anh ta…"
Phân tích dần chệch hướng sang hóng hớt, Diệp Ấn Dương nhịn cười ngăn cô lại: "Được rồi."
"Tôi còn chưa nói xong mà, vị tổng giám đốc họ Hồ trước kia của bên anh hay đắc tội người khác khiến quan hệ giữa Thu mua và Tài chính đặc biệt căng thẳng, sau khi tổng giám đốc Diệp đến có lẽ đã dịu đi đôi chút nhưng người trong bộ phận anh vẫn quen cãi nhau với phòng Tài chính khiến việc đối chiếu hay xin thanh toán đều hơi bất tiện."
"Ừ, tôi biết rồi."
"Còn nữa…"
"Đủ rồi." Trên mặt Diệp Ấn Dương thấp thoáng một nụ cười nhẹ. Anh đứng dậy bước đến tủ lạnh lấy một chai nước vặn nắp đưa cho Chương Như: "Những điều này cô đã trình bày rất tốt, tôi đều nhớ rồi."
"Anh nhớ rồi á?" Chương Như nghi ngờ anh còn chưa chăm chú nghe, liếc ra ngoài vừa lúc thấy Hùng Tư Tư: "À, còn trợ lý mới mà các anh tuyển nữa, mấy người Sử Cầm và Phùng Nguyên Hỷ thích bắt nạt người khác, hẳn là không ít lần sai bảo cô ấy nhỉ? Ví dụ như bắt đi mua cà phê, lau bàn hay tưới cây các thứ?"
Diệp Ấn Dương mỉm cười: "Cô uống chút nước đã."
Chương Như thực sự khát, định vặn nắp chai thì phát hiện đã được mở sẵn, bèn ngửa đầu uống ừng ực mấy ngụm lớn, cuối cùng lau miệng: "Tôi có thể làm tốt vai trò hỗ trợ cho anh, thật đấy." Ý chính là công việc này tôi có thể làm nhé, anh coi thường ai chứ: "Nếu anh không tin tôi phân tích tình hình công ty cho anh nghe nhé? Ví dụ như bên Kinh doanh, hiện Vương Đông Ni và một phó tổng họ Chu khác đang tranh giành vị trí cấp trên, hội đồng quản trị…"
"Cốc cốc ——" Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Diệp Ấn Dương giơ tay ra hiệu cho cô, không để cô ngốc nghếch nói ra hết tất cả mọi chuyện: "Cô nghỉ ngơi chút đã." Sau đó nói với bên ngoài: "Mời vào."
"Tổng giám đốc Diệp." Người bên ngoài mở cửa: "Bên Chính Huy đến xin thanh toán, chúng tôi đã nói với phòng Tài chính rồi, nhưng Tài chính vẫn giữ không chịu trả."
"Ừ, tôi sẽ qua ngay."
"Vâng." Người kia nghi hoặc nhìn Chương Như một cái rồi đóng cửa rời đi.
Diệp Ấn Dương cầm điện thoại lên, trong nhóm chat, nhà cung cấp đang spam như viết huyết thư. Ngẩng đầu nhìn Chương Như, cô đang nhìn anh chằm chằm: "Tôi học tài chính cũng từng làm kế toán, tôi biết tính toán, có thể hợp tác với anh, không những không vướng chân vướng tay mà còn có thể giúp anh giải quyết vấn đề nữa! Tôi nói thật đấy, nếu không giúp được anh tôi sẽ chạy một vòng Quảng trường Lệ Loan!"
Lại nói với anh chuyện thực tế: "A Lâm bụng to thế, Quảng Châu thì nóng phát điên, cô ấy ngày nào đi làm về cũng vất vả, đừng kéo dài nữa, để cô ấy nghỉ thai sản đi."
Diệp Ấn Dương trầm ngâm một lúc: "Chuyện BP, tôi sẽ cân nhắc lại."
Cân nhắc lại tức là vẫn chưa chắc chắn. Chương Như sốt ruột muốn nói cho anh biết mình giỏi giang và chăm chỉ thế nào: "Anh không hỏi những điều vừa nói làm sao tôi biết được sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!