"Sao anh từ chối tôi?"
Có lẽ sắp tới thời điểm rụng trứng nên tâm trạng cứ như ngồi tàu lượn siêu tốc, Chương Như cảm thấy tinh thần mình sắp phân liệt, hành vi mất kiểm soát. Hôm đó sau khi hoạt động kết thúc, cô đi theo Diệp Ấn Dương vào thang máy, nếu không phải Mạnh Trân Trân kéo lại, cô suýt nữa đã theo anh xuống bãi đỗ xe tầng dưới như mấy kẻ rình rập b**n th** rồi.
Hôm sau đến trung tâm chăm sóc sau sinh, cuối tuần xe nhiều, Chương Như chỉ chiếm được chỗ đỗ bên rìa. Cô sợ nhất đỗ chỗ này, radar phía sau kêu gần như rách họng mà vẫn không đỗ được, đành gọi cho Chương Tuyết Dương: "Anh xuống đỗ xe giúp em với!"
Không lâu sau, Chương Tuyết Dương ôm bộ mặt cau có xuống đỗ xe giúp cô. Chương Như giơ hai ngón tay cái lên với anh: "Good boy! Giỏi lắm!" Đỗ xe vô cùng chuẩn chỉnh ngay ngắn, khoảng cách trước sau đều như nhau.
Hai anh em đi vào thang máy, Chương Như vỗ vai anh: "Nhìn nè." Là quảng cáo của một hãng nhẫn cưới, nhân vật nam chính trong quảng cáo cầm nhẫn quỳ xuống trước mặt nữ chính. Chương Như hỏi: "Có giống anh không?"
"Ừa, em dính phải con quỷ hung ác nhà anh đó." Chương Như đâu có sợ anh, chớ nhìn bộ mặt cau có này mà sợ, thường ngày dù quyền cao chức trọng cỡ nào, để cưới được vợ chẳng phải vẫn quỳ xuống hay sao: "Ai bảo anh cầu hôn lại để cho em thấy chứ?" Ra khỏi thang máy, cô lại hỏi: "Anh, anh biết đánh cầu lông không?"
Làm sai mà còn ngang ngược như vậy, Chương Tuyết Dương cúi đầu nhìn con nhóc ngỗ nghịch này: "Em không thể dùng não để làm việc à? Ai cũng dám chọc, không sợ bị trả thù hả?" Họ Dương kia bị bắt kịp thời, cũng coi là người trọng thể diện, nếu gặp phải kẻ vô liêm sỉ thì sao?
"Sao thế?" Tô Đình vừa bước ra từ phòng, ngẩng đầu nhìn hai anh em: "Xe khó đỗ à?"
"Dễ lắm ạ, kỹ thuật lái xe của anh em không cần phải bàn luôn!" Chương Như như thấy cứu tinh, lập tức kéo Tô Đình đi xem em bé. Đến giờ cơm trưa, hai người chị dâu em chồng chia nhau một bát giò heo hầm gừng.
Giò heo hầm rất mềm, vừa thơm ngon vừa k*ch th*ch vị giác, nhưng Chương Như thích trứng và gừng bên trong hơn. Trứng ngấm vị giấm gừng đậm, ngay cả lòng đỏ cũng rất đậm vị, ăn xong còn có thể dùng nước sốt trộn cơm.
Em bé tỉnh dậy khóc vì đói, Tô Đình bế bé lên cho bú, sau đó Chương Tuyết Dương lại đón lấy vỗ ợ cho bé. Hai vợ chồng đứng một chỗ nhìn con gái, Chương Như xúc hết cơm trong bát, kéo Tô Đình lại hỏi: "Lúc gặp anh em, chị có… phản ứng gì đặc biệt không? Ý em là, lúc hai người mới bắt đầu mập mờ với nhau ấy?" Cô xoa mặt, cố gắng tìm từ ngữ chính xác: "Tâm lý hay sinh lý đều được?"
Trong ấn tượng của Tô Đình dường như không có giai đoạn mập mờ với Chương Tuyết Dương, nếu nhất định phải nói ra thì đại khái là sợ anh, muốn trốn anh: "Em biết đấy, lúc đó anh ấy khá là… doạ người."
Chương Như thì biết cái quần ấy, chị em thân thiết và anh trai mình lén lút yêu nhau trong công ty mà đương sự cô đây chẳng hay biết gì, sau này vô tình phát hiện ra đúng lúc hai người đang mâu thuẫn, giờ nghĩ lại vẫn còn giận đây này: "A Đình, em cứ tưởng chị là người thật thà chứ…"
Tô Đình bị cô nói mà ngại: "Dạo này công việc ổn không?"
"Cũng cũng."
"Có liên lạc với chú hai không?"
"Có chứ, lão buôn trà nhà em đi Phúc Kiến thu mua trà rồi." Chương Như nằm vắt ngang trên giường chơi điện thoại, trông còn giống người đang ở cữ hơn cả Tô Đình, khóe miệng nở nụ cười hơi đần độn.
Tô Đình luôn cảm thấy hôm nay Chương Như có chút kỳ lạ, đi qua thấy cô đang xem dụng cụ chơi cầu lông: "Định học đánh cầu lông à?"
"Hả?" Bản thân Chương Như cũng không nhận ra mình đang làm gì: "Em xem thôi, chỉ xem thôi mà…" Đợi phản ứng lại, cô xoa xoa mũi rồi cười toe toét, quyết định đáp lại tiếng gọi của hormone.
Hôm sau dậy sớm đem nhóc Cá đi làm phẫu thuật triệt sản để nó khỏi suốt ngày đi tè bậy trong nhà.
Trước khi phẫu thuật cần kiểm tra, Chương Như tiện thể nộp luôn tiền siêu âm tim, siêu âm B cho nó kiểm tra toàn diện. Trong lúc chờ đợi, Giai Giai đi cùng Chương Như thấy cô suốt ngày soi gương bèn hỏi: "Hẹn hò với trai à?"
"Không."
"Thế thì đỏm dáng làm gì?"
Nhóc Cá nhanh chóng được đưa ra, bác sĩ nói có chút vấn đề nhỏ nhưng vẫn có thể phẫu thuật. Chương Như không yên tâm lắm, lấy thuốc định để nó tĩnh dưỡng vài ngày rồi quay lại sau.
Ra ngoài, hai người mang mèo đến Đào Kim tìm một tiệm đồ ngọt. Khu này nhiều người Tây, có một người hình như lạc đường, dừng lại hỏi đường bọn họ.
Anh khách Tây cảm ơn bọn họ rồi nhanh chóng tìm được người qua đường khác có thể nói tiếng Anh trôi chảy như tiếng mẹ đẻ.
"Gã chằn tinh Shrek cũng biết nói tiếng Anh, cậu thấy gã đó đẹp trai không?" Giai Giai hỏi ngược lại.
Trời hôm nay đẹp ghê, Chương Như nằm xuống thảm, kể chuyện của Diệp Ấn Dương: "Anh ta đỡ rượu giúp tao đấy."
"Cho nên mày mắc bệnh tương tư rồi à?" Giai Giai chống cằm suy nghĩ một lúc: "Không đúng, đừng bảo mày lăn giường với người ta rồi nhé?" Nói xong đột nhiên ngồi dậy, nhớ ra số bao cao su bị thiếu: "Vãi đạn~ một hộp có tận ba cái, tình hình chiến đấu của hai người kịch liệt thế sao!"
"…" Chương Như đưa tay chơi với mèo: "Mày nói xem tao có nên cho nó phối giống rồi mới thiến không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!