Chương 10: Đỡ rượu

"Anh ghét tôi lắm sao?" 

Diệp Ấn Dương im lặng suốt dọc đường, Chương Như ngồi phía sau dần tỉnh rượu, nghĩ bụng đi chùa mà không đi thì phí, thế là một tay vịn vào lưng ghế: "Hỏi anh chuyện này."

"Chuyện gì?"

"Chuyện của Dương Vũ có ảnh hưởng gì đến Văn Hòa không?"

"Về cơ bản là không." Trả lời xong, anh lại im lặng.

Chương Như trong lòng không yên, lại bắt đầu cảnh giác sợ anh vứt mình giữa đường, bèn lấy điện thoại định gọi xe, nhưng vừa cúi đầu đã thấy buồn nôn dữ dội. Cô dùng sức vỗ ghế trước, đợi xe dừng hẳn liền mở cửa phóng ra ngoài nôn thốc nôn tháo.

Giữa đường vắng lúc nửa đêm, Chương Như tóc tai xõa xượi trông chẳng khác gì ma nữ vùng Vịnh. Cô nhịn ăn cả buổi nên chẳng nôn ra gì mà chỉ toàn mật xanh mật vàng. Cô ngồi xổm ở đó, hai mắt hoa lên tưởng chừng sắp ngã nhào, may mà có người đỡ lấy rồi đưa cho cô chai nước: "Uống đi."

Giày Diệp Ấn Dương bị cô tì trúng, anh liếc nhìn đỉnh đầu cô, đúng lúc Đỗ Tuấn gọi điện tới: "Đến nơi chưa?"

"Vẫn đang trên đường."

"Nôn rồi à?"

"Ừ."

"Vậy phiền cậu… chăm sóc cô ấy chút nhé…" Giọng Đỗ Tuấn đứt quãng, hình như đang bị quấy rầy, lát sau điện thoại đổi chủ, trong ống nghe vang lên câu tiếng Quảng Đông say khướt: "Nhỏ khùng kia!"

Diệp Ấn Dương đưa điện thoại cho Chương Như: "Điện thoại của cô."

"Nhỏ khùng! Mày lấy nhầm túi của tao rồi!" Giai Giai ở đầu dây bên kia gào lên: "Bao cao su tao mới mua đó!"

"Bao gì cơ?" Chương Như bị cô nàng hét điếc cả tai: "Tao không lấy của mày!"

"Quần què mày xem kỹ đi, túi tao mới mua đấy!" Giai Giai bên kia tức nhảy dựng: "Đừng có động vào bao cao su của tao, muốn dùng thì tự đi mà mua!"

Đúng là đồ điên, ai thèm dùng bao cao su của bây chứ. Chương Như nghi ngờ cô nàng lúc nào cũng chỉ biết dùng mông để nghĩ: "Mày đừng bao giờ mua túi cùng kiểu với tao nữa!" Vừa nói vừa cầm lấy điện thoại của Diệp Ấn Dương lảo đảo đi về phía xe, miệng không ngừng chửi nhau với Giai Giai bằng tiếng Quảng, ồn ào đến nỗi bên ngoài ống nghe cũng nghe thấy hết.

Diệp Ấn Dương đi theo phía sau, đã hiểu tại sao Đỗ Tuấn không chở cô về rồi. Một người say đã đủ khó đỡ, thêm người nữa khéo lại tranh nhau giành tay lái.

Cãi nhau xong chuẩn bị lên xe, thấy cô mãi không tìm thấy tay nắm, Diệp Ấn Dương liền mở cửa xe giúp. Chương Như vừa bò lên xe đã lục mở túi ra, quả nhiên thấy mấy hộp bao cao su đủ các màu, cô ngồi ghế sau lẩm bẩm mua gì mà mua lắm.

Sân vận động Thiên Thể vừa kết thúc một buổi diễn, xe tư nhân và xe taxi xung quanh ùn tắc không sao di chuyển được. Chương Như buồn ngủ ngủ thiếp đi ở phía sau, lúc tỉnh dậy thì vừa đến dưới chân nhà.

Cô với tay mò mẫm, cửa xe mở ra, Diệp Ấn Dương đứng đó: "Cẩn thận quên đồ."

"Ò…" Chương Như túm lấy túi bước xuống đứng trước mặt anh, nghĩ thầm đàn ông phương Bắc cao thật, hoặc có lẽ do mình say quá nên đột nhiên thấy gã này trông cũng ổn đấy chứ.

Nhưng lúc này cô uể oải vô lực, toàn thân toát ra khí chất của kẻ thận hư, đi giày cao gót suýt nữa thì vẹo cả cổ chân, may mà Diệp Ấn Dương đưa khuỷu tay cho cô vịn. Nhưng chỉ vài giây, khi cô đã đứng vững thì anh lập tức rút tay lại.

Mắt người say long lanh sáng ngời, Diệp Ấn Dương đang định nói không đến mức đó thì nghe thấy cô hắng giọng nói trước: "Trùng hợp thật, tôi cũng không ưa anh chút nào!"

Ánh mắt Chương Như lóe lên hai tia sáng, giọng điệu vừa thô vừa trầm, buông lời hung hăng xong là chạy té khói. Cô chạy về nhà mở cửa cái "rầm", chú mèo tên Cá giật mình kêu "méo" một cái, bị cô dọa cho đi bằng hai chân luôn.

Khoảng mười phút sau điện thoại reo, vành tai cô động đậy: "Alo?"

"Về đến nhà chưa?"

"Rồi."

"Ừ."

Ngắt máy, Chương Như nhất thời rơi vào trạng thái đờ đẫn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!