"Kẻ lừa tình, em hỏi anh."
Đánh răng, rửa mặt, trang điểm rồi xịt nước hoa một vòng như làm lễ trừ tà. Lúc ra khỏi nhà, con mèo cô nuôi đang ngồi chễm chệ trên cái túi xách, Chương Như vẫy tay xua nó: "Chớ cản trái đất quay."
Tên nhóc này ngứa đòn, cắn cô một phát rồi chui tọt vào túi. Chương Như nhìn nó thôi cũng thấy no, chỉ vào mông nó cảnh cáo: "Ngoài kia hơn 30 độ, ra đường là bi của cưng bị nướng chín luôn đấy." Nói rồi giật lại túi, sau đó nhanh chân chuồn qua khe cửa ra ngoài.
Cô không hề doạ nó, tháng Năm ở Quảng Châu nóng phát ngốt, nhất là buổi chiều, nắng như muốn thiêu rụi cả nhân cách.
Quán bán bánh cuốn đã đóng cửa, Chương Như rẽ vào tiệm thịt nướng. Ông chú đứng quầy chào cô: "Ăn gì không người đẹp?"
"Cho cháu một phần bún vịt quay ạ, cảm ơn chú." Cô quét mã trả tiền. Bún trụng rất nhanh, tráng vài lần là xong. Tiếp theo là tiếng băm chặt vịt dồn dập, ông chú xuống dao dứt khoát, chưa tới ba phút, một hộp bún vịt quay thơm nức đã ra lò.
Cuối tuần đường vắng, chưa tới nửa tiếng đã đến công ty. Vừa bước ra khỏi thang máy, cô suýt va vào Tằng Khả Lâm đang ngồi xổm dưới đất: "Ối trời! Nguy hiểm thật!" Chương Như vội đỡ cô ấy.
"Không sao." Tằng Khả Lâm chống eo thở hổn hển, cô ấy đang bầu tám tháng, giờ cúi người cũng thấy khó khăn.
"Cậu ngồi bệt dưới đất làm gì thế?"
"Chuỗi hạt đeo tay bị đứt, tớ đang nhặt lên."
"Thôi thôi đứng lên để tớ nhặt cho." Chương Như lầm bầm rồi cúi người nhặt nốt đám hạt còn lại: "Nè, cần tớ xâu lại giúp không?"
"Không cần, tớ bầu chứ mắt chưa kém." Tằng Khả Lâm nhận lấy xâu chuỗi: "Cậu tới công ty làm gì thế?"
"Tấm kính trong văn phòng bị nứt còn gì, tớ tới xem thử."
"À đúng rồi, phòng Tổng giám đốc bộ phận thu mua." Tằng Khả Lâm dẫn Chương Như qua, tấm kính bàn trà nứt thành một đường, chẳng hiểu sao tự nhiên bị vậy.
(*) Bộ phận thu mua (tiếng Anh: Procurement Department hoặc Purchasing Department) là phòng/ban chịu trách nhiệm: Tìm kiếm và mua sắm nguyên vật liệu, hàng hóa, dịch vụ… cần thiết cho hoạt động sản xuất – kinh doanh của công ty; Đàm phán với nhà cung cấp, kiểm tra giá cả, chất lượng, thời gian giao hàng; Quản lý hợp đồng, hóa đơn và đảm bảo các giao dịch mua hàng tuân thủ ngân sách và quy định nội bộ.
"Kính cường lực mà, không nổ được đâu." Chương Như rút điện thoại ra chụp mấy tấm gửi cho bên cung ứng, sau đó gọi thêm một cuộc điện thoại.
"Xử lý sao rồi?" Tằng Khả Lâm hỏi.
"Chờ họ đổi cái mới." Hàng mới giao mấy hôm trước, này chắc chắn là do chất lượng có vấn đề. Chương Như gãi gãi mũi: "Cậu cũng tăng ca à?"
"Ừm." Tằng Khả Lâm đỡ bụng ngồi xuống sofa: "Rảnh nên tranh thủ kiếm ít tiền mua sữa cho con. Bộ phận thu mua bọn tớ có sếp tổng mới nhảy dù tới, tớ là HRBP nên vẫn phải chuẩn bị sẵn hồ sơ rồi bảng đánh giá năng lực các thứ lỡ mai bị hỏi."
(*) HRBP là viết tắt của Human Resources Business Partner, tiếng Việt thường gọi là Đối tác Nhân sự Chiến lược hoặc đơn giản hơn là chuyên viên nhân sự đồng hành cùng kinh doanh. HRBP không chỉ làm các công việc hành chính nhân sự thông thường (như chấm công, tính lương), mà đóng vai trò kết nối giữa phòng Nhân sự và các phòng ban kinh doanh, giúp chiến lược nhân sự phù hợp với mục tiêu phát triển của doanh nghiệp.
"Ờ ha." Chương Như đặt hộp bún lên bàn làm việc: "Ăn không?"
Tằng Khả Lâm không đói nhưng vẫn ăn ké miếng vịt. Vịt quay bằng củi của cây vải, da giòn thịt mềm, thơm nồng mùi trái cây. Ăn xong bụng bắt đầu có động tĩnh, cô ấy bèn đổi tư thế một cách thuần thục. Chương Như thấy vậy thì hỏi: "Thai máy à?"
Thai máy thật. Tằng Khả Lâm cười: "Cậu cũng biết mấy cái này sao?"
"Chị dâu tớ cũng đang mang bầu, còn lớn hơn cậu." Ăn đồ nóng nên mồ hôi túa ra, Chương Như túm tóc lại bằng sợi dây thun, cuộn đại lên thành một chỏm sau đầu như cái chổi lông gà: "Tớ từng xem, từng sờ rồi cơ, chị ấy thai máy mà như luyện Vịnh Xuân Quyền ấy, toàn đấm với đá."
"Thế chắc là con trai đấy." Tằng Khả Lâm cúi đầu xoa bụng, tiện thể tám chuyện: "Cái vị Tổng giám đốc bộ phận thu mua ấy… đang ở ký túc xá cho quản lý cấp cao à?"
"Ai mà biết." Chương Như cúi đầu ăn, ăn xong thì lôi vé số ra, tiện tay lấy kẹp giấy trên bàn để cào.
"Trúng không?" Tằng Khả Lâm tò mò ghé qua.
"Chờ tí." Chương Như đối chiếu từng ô, sau đó cào nốt khu trúng thưởng cuối cùng: "Không trúng xu nào." Dứt lời quăng cái kẹp giấy lại vào hộp, động tác vô cùng dứt khoát.
Thế là bay mất 20 tệ. Tằng Khả Lâm biết cô rất hay mua vé số cào nhưng chưa nghe thấy trúng bao giờ: "Cậu chơi cái này làm gì vậy?"
Cái trò này dễ nghiện, "Cậu không hiểu đâu." Trong mơ tưởng của Chương Như, nếu trúng giải độc đắc là có thể nghỉ làm ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!