Chương 47: (Vô Đề)

Bùi Dư Yến bất lực thở dài: "Được rồi, anh thừa nhận anh bị xây xát một tí."

"Em nghĩ nếu anh nói thêm câu nữa thì em sẽ nổi điên mất." Kỳ Trừng nhìn sắc mặt của anh nghiêm túc đến cực kỳ nghiêm túc hơn, thi đấu là thi đấu, mạng là mạng.

Ngày thường Bùi Dư Yến là người quyết đoán lạnh lùng, không ai dám cắt lời anh, nhưng bây giờ anh lại im miệng không hó hé gì, giống như một đứa nhóc phạm sai lầm nên bị trách phạt, ngoan ngoãn kéo ống quần lên, ánh mắt trông mong nhìn cô, chờ được tha thứ.

Kỳ Trừng vốn là người dễ mềm lòng, nào có chống lại được ánh mắt của Bùi Dư Yến? Có hung hăng mấy thì cũng trở thành ỉu xìu.

Cuối cùng, tình hình trở thành Bùi Dư Yến ở trong khám bệnh, Kỳ Trừng giữ quần áo và cúp cho anh, cô ngồi trên ghế dựa ngoài hành lang, không mặn không nhạt nhìn lướt qua mấy cuốn tạp chí.

Tuy nhiên cô cũng chẳng có tâm trạng đọc chúng, sách cũng cầm ngược.

Bùi Dư Yến kiểm tra sức khỏe xong thì rút cuốn tạp chí bị cầm người khỏi lòng ng ực cô, cười nhạo: "Bị lấy sách luôn mà còn xem tới xuất thần vậy?"

Kỳ Trừng giơ tay muốn lấy lại, hậm hực: "Em thích xem ngược, vậy thì sao chứ?"

Vì hành động này, Kỳ Trừng suýt nữa ngã ngồi trên người anh, nhưng lo cho vết thương ở đùi, cô miễn cưỡng chống lên tay vịn của ghế rồi ngồi xuống.

Một lát sau, đã có kết quả kiểm tra.

Kỳ Trừng nhìn bác sĩ cau mày, cẩn thận dò hỏi: "Bác sĩ, tình hình sao rồi? Nghiêm trọng lắm à?"

Bác sĩ khám bệnh là một phụ nữ lớn tuổi, bà ấy hỏi cô: "Cô là người nhà của bệnh nhân à?"

Kỳ Trừng gật đầu: "Phải, đúng vậy."

"Cũng không có gì nghiêm trọng, nhưng nếu lệch thêm tí nữa là ảnh hưởng tới xương cốt rồi. Ai cũng biết thương gân động cốt, trăm ngày khó lành, nếu mà bị vậy thì phiền lắm." Bác sĩ viết nguệch ngoạc vài nét trong sổ khám bệnh, Kỳ Trừng không rõ bác sĩ viết gì, chỉ đành ngoan ngoãn đợi bà ấy nói tiếp.

"Tôi có kê thuốc thoa ngoài da rồi, hai người đến khu vực nhận thuốc lấy thuốc đi." Rồi bác sĩ lại dặn dò. "Về nhà phải chú ý dưỡng thương, không được dính nước, lúc tắm rửa phải cẩn thận."

Kỳ Trừng dìu Bùi Dư Yến đứng dậy: "Cảm ơn bác sĩ, làm phiền bác sĩ rồi."

Bùi Dư Yến cố tình nghiêng lên người cô, Kỳ Trừng cảm nhận được trọng lượng của người đàn ông này, tức giận hỏi: "Anh làm cái gì đó?"

"Anh đi không nổi." BÙi Dư Yến vô tội đáp.

Kỳ Trừng chỉ đành hết lòng với "bệnh nhân", cố gắng dìu anh, cũng may Bùi Dư Yến chỉ muốn trêu cô một chút, anh khẽ vòng tay qua vai cô, ngón tay anh lướt qua mái tóc cô như chơi đàn piano, làm cô đỏ mặt tía tai.

Kỳ Trừng hất tay anh ra, hung dữ trừng mắt: "Anh yên nào."

Quả nhiên, suốt đường về, Bùi Dư Yến trở nên ngoan ngoãn, có lẽ do dư âm từ trận thi đấu, anh ngồi ở ghế sau chợp mắt một lát, mũ kéo thấp xuống, ánh đèn đường hắt vào từ ngoài xe làm nổi bật đường nét khuôn mặt anh, trông thực sự mệt mỏi.

Kỳ Trừng lặng lẽ nhìn ngắm anh, hàng mày, sống mũi, đôi môi mỏng, đường viền cằm, yết hầu, cô bất giác nghĩ câu người đẹp nhờ xương quả không sai chút nào.

Bùi Dư Yến chỉnh lại mũ, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của cô trước khi cô kịp lảng đi, giọng anh trầm thấp và quyến rũ: "Nhìn lén anh à?"

Gió lạnh bên ngoài luồn qua khe cửa xe, giúp cô hạ bớt sự nóng bừng không biết từ đâu bốc lên, cô quay đầu, lầm bầm: "Em nhìn một cách quang minh chính đại mà."

Bùi Dư Yến không buông tha, hỏi tiếp: "Thế... Có đẹp không?"

Kỳ Trừng khẽ nuốt nước bọt, nhìn xe đã về đến khu nhà, cô đẩy anh, lảng sang chuyện khác: "Về nhà rồi, xuống xe thôi."

Xuống xe, cô mới nhận ra áo khoác của anh vẫn còn khoác trên người mình, cô kiễng chân cẩn thận khoác lại cho anh, Bùi Dư Yến ngoan ngoãn cúi đầu, nhìn động tác vụng về của cô, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.

"Cúp của anh để đây nhé." Kỳ Trừng đặt chiếc cúp F1 lên kệ đầy những giải thưởng của anh, ánh mắt cô ánh lên những tia sáng phản chiếu từ đèn trần.

Trọng lượng này, vinh quang này, quả thật chẳng dễ dàng gì mà có được.

Bùi Dư Yến từ phía sau vòng tay ôm cô, tựa đầu vào cổ cô, khiến cả người cô run lên vì tê dại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!