Kỳ Trừng nhận được điện thoại của Bùi Yên, bảo cô đợi cô ấy dưới đại sảnh của Bùi Thức. Lúc này Kỳ Trừng đang èo uột tựa mình vào sô pha, nhìn nền gạch men sứ bóng loáng của đại sảnh đến ngây ngốc, cũng không biết khi nào Bùi Yên xong việc rồi mới nhớ tới cô.
Cách đó không xa có một giọng nói quen thuộc truyền đến. Cũng thành công khiến Kỳ Trừng có hứng thú, cô đang nhàm chán, sợ không có trò giết thời gian đây.
Giang Quân đang trao đổi gì đó với lễ tân, vẻ mặt vô cùng tức tối.
Đột nhiên, anh ta hơi xoay người về sau, đuôi mắt liếc qua chỗ Kỳ Trừng vừa hé mũ ra nhìn, tuy có ngơ ngẩn vài giây, nhưng cuối cùng anh ta vẫn bỏ qua, dời tầm mắt đi.
Cũng giống như lần đầu tiên gặp cô, lạnh lùng cao ngạo, không muốn thân thiết với ai.
Kỳ Trừng khịt mũi, Giang Quân không thích cô, cô cũng chẳng muốn nhìn thấy Giang Quân.
Chuyện bên quầy lễ tân có vẻ vẫn chưa xử lý xong, nhân viên lễ tân là một cô gái trẻ, có vẻ vừa mới tốt nghiệp đại học cách đây không lâu, không có nhiều kinh nghiệm làm việc, đối mặt với sự cãi cọ của Giang Quân, cô bé vẫn kiên quyết trả lời: "Ngại quá, em kiểm tra rồi, anh và tổng giám đốc Bùi chưa có lịch hẹn trước, tổng giám đốc Bùi thật sự không có thời gian gặp anh, mong anh ghé lại vào dịp khác."
Giang Quân một mình đến tìm Bùi Yên à?
Không biết vì sao, Kỳ Trừng cũng không hề rụt rè nhìn đối phương, nở một nụ cười sâu xa, cũng không biết lần này anh ấy tới với tư cách cá nhân hay là Tân Bá Thụy.
Có lẽ Bùi Yên đã xong việc, nhân viên lễ tân lại nở nụ cười lịch sự, bước tới nói: "Chị Kỳ, tổng giám đốc Bùi ở lầu 37, em dẫn chị lên."
Kỳ Trừng đứng dậy, quấn gọn tai nghe cất vào túi, gương mặt vô cảm bước ngang qua Giang Quân, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên, hoàn toàn xem anh ta như không khí.
Giang Quân cũng vô cùng kinh ngạc, anh ta không ngờ Kỳ Trừng và Bùi Yên lại quen biết nhau, mà thái độ của Bùi Yên đối với cô cũng đặc biệt hơn người bình thường, anh ta ngơ ngác mấy giây, khó lắm mới thốt được vài câu khỏi cổ họng: "Chào em, Kỳ Trừng, tình cờ ghê."
Cô chưa bao giờ thích thú với cái chuyện lôi kéo quan hệ như vậy, nghe Giang Quân gọi mình là "em Kỳ Trừung" thì càng cảm thấy sởn cả da gà, nhưng vẫn chỉ có thể làm bộ mặt ngơ ngác chẳng biết gì, hỏi anh ta: "Tình cờ thật đó, anh cũng đến tìm tổng giám đốc Bùi à?"
Thái độ của Giang Quân bây giờ rõ ràng thân thiện với cô hơn hẳn, ánh mắt sáng lên: "Em và tổng giám đốc Bùi thân nhau à?"
"Luật sư Giang cho rằng hai chúng ta thân thiết lắm à?" Kỳ Trừng cười rộ lên, lộ ra núm đồng tiền nho nhỏ trên má, dù cô mỉm cười lịch sự, nhưng giọng điệu lại sắc bén kinh người. "Nếu câu trả lời là chúng ta không thân lắm, nói vậy thì em cũng không cần nói cho luật sư Giang biết em và tổng giám đốc Bùi có thân hay không."
Giang Quân bị một cô gái nhỏ hơn vài tuổi đáp trả, gương mặt hiện rõ vẻ đau điếng, nụ cười cũng cứng đờ. Biết Kỳ Trừng là một kẻ mồm mép sắc lẹm, thoạt nhìn là một cô gái dịu dàng, nhưng nói câu nào là đau câu đó.
Gió lạnh xuyên qua khung cửa đang mở ra dưới đại sảnh, Kỳ Trừng không muốn dây dưa thêm, lùi một bước, gật đầu tạm biệt: "Nếu không còn gì khác, em đi trước đây. Cho em gửi lời chào đến dì Giang."
Thang máy lên thẳng lầu 37. Kỳ Trừng vô cùng hào hứng đánh giá khu vực làm việc, không thể không nói, phong cách trang trí của trụ sở Bùi Thức vô cùng xa hoa, chỉ nhìn vào bố cục tổng thể và các phòng họp hội thôi là có thể cảm nhận được khí thế tiền đè chết người rồi.
Kỳ Trừng bước xuyên qua hành lang trống trải, hỏi: "Chỗ này không có nhân viên làm việc à?"
Nhân viên lễ tân vẫn giữ nụ cười lịch sự, kiên nhẫn trả lời: "Tầng 37 là khu vực làm việc cá nhân của tổng giám đốc Bùi, không dành cho nhân viên."
Nói tóm lại, cả tầng này dành cho Bùi Yên.
Kỳ Trừng: "..." Đúng là khoa trương.
"Đến nơi rồi." Cửa chỉ khép hờ, nhân viên lễ tân giơ tay gõ hai cái, Bùi Yên lập tức trả lời. "Vào đi."
Kỳ Trừng lại bắt đầu tò mò nhìn xung quanh văn phòng Bùi Yên, diện tích rất lớn, cửa sổ đón nắng, các xấp tài liệu được sắp xếp ngay ngắn gọn gàng trên kệ, cũng giống như khí chất của chủ nhân nó, sạch sẽ, dễ chịu.
Cô tập trung quan sát, trên bàn còn có mấy người máy trí tuệ nhân tạo, đôi mắt tròn xoe, dù không nhúc nhích nhưng vẫn nhìn cô chằm chằm.
Bùi Yên thấy Kỳ Trừng đến, vội đặt bút trong tay xuống, nhân viên lễ tân đã lui ra ngoài rồi đóng cửa lại, Kỳ Trừng thấy Bùi Yên vẫn mặc trang phục công sở, có điều bên ngoài mặc thêm một chiếc áo khoác da, vừa hay bao lấy bờ vai thon gọn của cô ấy.
Mặc dù biết rằng không ngoài ý muốn, sau này cô cũng phải thay đổi xưng hô với Bùi Yên, nhưng "mối tình vụng trộm" vẫn chưa công khai, Kỳ Trừng vẫn thật thà gọi: "Tổng giám đốc Bùi, chào buổi sáng."
Bùi Yên sợ cô ngại ngùng, kéo ghế đối diện cho cô ngồi, bản thân thì ngồi xuống ghế bành: "Sao em cứ gọi chị là tổng giám đốc Bùi mãi thế? Chị đâu phải sếp em, chị lớn tuổi hơn, cứ gọi là chị là được rồi."
Kỳ Trừng chỉ cười không đáp, cầm ly ca cao nóng mà Bùi Yên đã chuẩn bị sẵn cho mình, uống ừng ực mấy ngụm, đột nhiên cảm thấy mùa đông không thể sống thiếu ca cao nóng được, nếu vẫn không sống nổi, vậy thì hai ly ca cao nóng.
Người máy trí tuệ nhân tạo nhỏ bé trên bàn phát ra tiếng "Ting ——", một giọng nói máy móc vang lên: "Một ly ca cao nóng, cần đốt cháy 110 kcal."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!