Bùi Dư Yến nhìn cô một vòng, thấy chiếc mũ len sáng màu rũ xuống đầu cô thì bật cười khanh khách: "Anh thấy trời mà vào đông thì chắc em quấn cả chăn ra ngoài luôn mất."
Kỳ Trừng bĩu môi, kéo vành mũ xuống thấp hơn: "Ngoại trừ mẹ em, anh là người thứ hai nói vậy đấy."
Bùi Dư Yến không đáp lời, thôi, bạn gái làm gì thì anh cũng phải dỗ.
Bên trong xe mở máy sưởi, khiến cửa xe phủ một lớp sương mờ. Kỳ Trừng nổi tính ham chơi, bèn vẽ vời trên mặt kính, viết chữ "Bùi", rồi trộm ngó thử xem anh đang nhìn ở đâu.
Bùi Dư Yến luôn nhạy cảm với ánh nhìn, đang định điều chỉnh ghế ngả ra sau để xem cô đang làm trò gì với cửa kính xe, thì thấy Kỳ Trừng che kín một khoảng, hung hăng nói: "Khi lái xe phải tập trung chú ý, không được nhìn đông nhìn tây."
Hay lắm, bây giờ anh còn không được nhìn luôn à?
Bùi Dư Yến cố tình lái sang chuyện khác: "Trước đây em từng giám sát thi công bao giờ chưa?"
Quả nhiên Kỳ Trừng chú ý sang chuyện này, có hơi sửng sốt: "Hả?"
Cô vừa quay đầu, khoảng kính mà cô vừa che kín lập tức lộ ra, "tác phẩm lớn của Kỳ Trừng" hiện lồ lộ trên mặt kính cửa xe.
Bùi Dư Yến nhìn chằm chằm cái hình móng heo kia hồi lâu, nói sao nhỉ, cô vẽ rất sinh động, anh nên khen thế nào đây? Em đã thể hiện được hết tinh túy của móng heo à?
Tuy không biết cái đầu nhỏ bé của Kỳ Trừng suy nghĩ chuyện gì mỗi ngày, nhưng khi nổi tính trẻ con, bọn họ chưa biết ai đã hơn ai, nhiều khi Nam Nam mới là người trưởng thành nhất…
Kỳ Trừng nhịp tay lên ghế dựa, không hề để ý đến ánh mắt và hành động của Bùi Dư Yến, chỉ lo kể chuyện: "Thật ra thì em chưa làm bao giờ, nhưng em có xem người khác làm rồi. Lần đó cần phải khai quật một số hiện vật, cần có thông tin tư liệu, giáo sư Dương bèn dẫn em đến xem tình trạng nguyên vẹn của những hiện vật đó."
Cô lại hỏi tiếp: "Có điều hôm nay chúng ta đến giám sát xưởng "đen", liệu… Có ổn không?"
Bùi Dư Yến đánh lái: "Yên tâm, anh nhất định sẽ cho em trải nghiệm niềm vui giám sát."
Kỳ Trừng: "..." Cô hối hận rồi, đồng đội ơi, cứu với.
Nói thật, trong ấn tượng của cô, bên trong những xưởng "đen" đều dơ dấy không thôi, các loại nguyên liệu trộn lẫn chẳng phân biệt được, mùi vị cực kỳ buồn nôn, nếu không vì chuyện hợp tác với THE ONE, cả đời này cô cũng chẳng muốn bước vào xưởng "đen" chút nào…
Hứ, cô tới đây chắc chắn không phải tại tên móng heo kia.
Thấy vẻ mặt của cô biết chết không sờn, Bùi Dư Yến an ủi: "Anh Ba của em sẽ chiến đấu anh dũng ở trước, em cứ ở phía sau hùa theo là được."
Kỳ Trừng liếc mắt một vòng, hai mắt sáng lên: "Thật không? Sao anh dám chắc?"
Bùi Dư Yến hí hửng: "Nếu anh Ba của em mà trái lời… Em cho anh ôm một cái là được."
Kỳ Trừng liếc mắt nhìn anh, cô thấy gần đây Bùi Dư Yến hơi tào lao rồi đấy.
Bùi Dư Yến thấy bạn gái sa sầm mặt thì lập tức sửa lời: "Không phải, không phải… Nếu anh không giữ lời thì sẽ biến thành cái móng heo giống em vẽ, được chưa? Tùy em đem hấp hay xào lăn cũng được ha?"
Kỳ Trừng lập tức có chút đắc ý, nhưng nghĩ lại, thôi rồi, quả nhiên gã đàn ông này đã nhìn thấy móng heo mà cô vừa vẽ lúc buồn chán, chết mất thôi chết mất thôi, cô lại cảm thấy ngứa ngáy khó chịu, một hai phải dạy dỗ trừng trị cho "anh Ba tò mò" biết tay mới được!
Kỳ Trừng cười ác độc: "Anh cứ chờ mà cõng em leo Vạn Lý Trường Thành đi."
Ái chà chà, cô nhóc này đúng là có thù tất báo, lúc trước nói sao, bây giờ lại ăn miếng trả miếng như vậy.
"Cầu mà không được."
Cô không kìm được mà bật cười, đến lúc đó sẽ cho anh biết mùi.
Xe dừng lại trước khu khai thác.
Từ xa đã nhìn thấy người đến gặp gỡ đang co ro chờ đợi trong gió lạnh, thấy xe dừng lại, người nọ lập tức chạy đến trước mặt Bùi Dư Yến, niềm nở nói: "Tổng giám đốc Bùi, anh lái xe đến sớm quá, vất vả rồi."
Bùi Dư Yến hất chiếc cằm sắc sảo, ngửa đầu đánh giá khung cảnh xung quanh: "Ừ, giá đất khu này thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!