Kỳ Trừng thu nụ cười lại, trong ánh mắt vô tội mang theo vài phần giảo hoạt, trêu đùa trái tim run rẩy của Bùi Dư Yến, khiến anh lui về phía sau một bước, làm bộ như đang bình tĩnh nhưng tất cả suy nghĩ lại như dòng nước đổ ào, quả thực nước đổ rồi thì khó hốt.
Lúc Kỳ Trừng cười rộ lên, đôi mắt cô cong cong, híp lại như hai vầng trăng lưỡi liềm, hơi thở ngọt ngào nhanh chóng hiện ra: "Vậy... Anh Ba, ngủ ngon nha. Mấy ngày nữa thi đấu ở Yến Ninh..."
Cô biết không cần nhiều lời nên chỉ ra hiệu cho anh, nhưng không biết tại sao, khoảnh khắc anh nhếch môi cười, Kỳ Trừng lại che mặt bỏ chạy. Bùi Dư Yến nắm khăn quàng cổ cô vừa quấn quanh cổ mình, nỉ non với bóng lưng cách đó không xa: "Ngủ ngon."
Kỳ Trừng nằm bò trên giường trong nhà, trùm đầu trong chăn, cà phê vừa pha bên cạnh vẫn còn bốc hơi nóng, cô duỗi chân, nhào nặn gối ôm, lăn qua lộn lại mấy hiệp.
Tất cả hình ảnh kia lại hiện ra khi cô nhắm mắt, trước giờ cô chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày mình sẽ muốn dành tất cả sự dịu dàng cho một người, là sự tồn tại ở đầu quả tim, cũng là bí mật không thể nói ra.
Rõ ràng mình ở những chuyện khác cô luôn duy trì tác phong quả quyết dứt khoát, nhưng hết lần này tới lần khác cô lại không thể dứt bỏ nó, không thể có được chút dũng khí nào.
Kỳ Trừng mở mắt, lấy điện thoại ra nhắn WeChat cho Nghê San San.
"San San... Hú... Cứu tớ."
"Sao vậy? Có phải mẹ cậu lại ép cậu đi xem mắt không?"
"Thật ra thì không... Nhưng cũng có liên quan."
Kỳ Trừng buồn rầu không biết phải miêu tả thế nào mới thỏa đáng, nhưng lúc này cô lại nhận được tin nhắn Bùi Dư Yến gửi tới, nội dung rất ngắn gọn: "Lúc khác có thời gian sẽ trả khăn quàng cho cô. Ngủ ngon, mơ đẹp."
Cô do dự một lát, chuẩn bị trả lời Nghê San San trước, không hề chú ý mà nghiêng đầu đánh chữ: "Hình như chó độc thân tôi sắp nghênh đón mùa xuân rồi." Sau đó cô lại nặng nề ngã xuống nệm, tâm tình phức tạp.
Bùi Dư Yến còn ở trong nhà chuẩn bị cho chuyến công tác, biết cô gửi nhầm tin nhắn nhưng lại không thể vờ như không phát hiệ, chà, thôi cứ trả lời vậy.
Chờ đến lúc đứng dậy uống cà phê, Kỳ Trừng suýt chút nữa đã bị sặc, cô nuốt một ngụm cà phê hòa tan lớn, tay cầm điện thoại di động trở nên run rẩy, rốt cuộc vừa rồi cô gửi tin nhắn cho ai vậy?!
Nghê San San vẫn còn tò mò nói bóng nói gió: "Theo ý này là cậu có để ý anh chàng nào à? Chia sẻ coi ~"
Nói thật, cô không dám mở đoạn chat có một dấu đỏ với Bùi Dư Yến ra luôn, anh đã đọc rồi, giờ cô thu hồi cũng vô ích.
Biểu cảm khóc không ra nước mắt đọng lại trên mặt, Kỳ Trừng trơ mắt nhìn điện thoại di động lại có thêm một tin trả lời, hiện tại là hai tin nhắn chưa đọc.
Lúc cô mở ra, đập vào mắt đầu tiên là: "Hả? Vậy sao?"
Sau đó là: "Tốt mà."
Nghênh đón mùa xuân?
Bùi Dư Yến tự mình cười cười, không biết phải đánh giá ví dụ này của cô như thế nào.
Gần đây Đại Ca ăn không ngon miệng, chạy mấy chuyến vào bệnh viện nhưng cũng không chịu ăn, trước kia giờ này nó còn phải ở nhà nhảy nhót một lát, bây giờ lại ngủ im lìm trong ổ từ sớm.
Bùi Dư Yến vẫn chuẩn bị thức ăn cho mèo cho Đại Ca như thường lệ, lại lấy thêm một chén nước nhỏ, ngồi xổm bên cạnh ổ mèo, xoa xoa nó, bình thường lúc này Đại Ca đã sớm phấn chấn tinh thần, dùng móng vuốt cào cào anh, nhưng giờ nó vẫn không chịu nhúc nhích, thoạt nhìn rất suy yếu.
Kỳ Trừng nhìn chằm chằm hai chữ "Tốt mà" thật lâu, trong lòng bất giác dấy lên sự chua xót, quả nhiên anh không thèm để ý những thứ này.
Tắt đèn chùm, trong phòng trở nên tối sầm, Kỳ Trừng không trả lời tin nhắn của Nghê San San mà mệt mỏi xoa trán, hoàn toàn tê liệt bất động trên giường.Sáng sớm, Bùi Dư Yến đưa Đại Ca đến bệnh viện thú y, sau khi thanh toán tất cả khoản phí cần thiết, bận rộn hồi lâu, đến lúc nghỉ ngơi đã gần giữa trưa.
Đợt luyện tập đầu tiên của giải đua F1 sẽ bắt đầu vào buổi chiều. Mấy ngày tới là đợt luyện tập thứ hai, trải qua ba lần luyện tập sẽ tới vòng loại xếp hạng, cuối cùng là vòng chung kết được sắp xếp rất chặt chẽ, lịch thi đấu F1 ở Trung Quốc sẽ kết thúc hẳn.
Chiều dài một vòng đua là 5,4 km, điểm khác biệt giữa đường đua lần này và trước đây chính là khúc cua của đoạn đường lên dốc, vị trí giành được khi xuất phát và kỹ thuật vượt khúc cua chính là điều quan trọng nhất.
Anh gọi điện thoại cho Tôn Dật Kiệt: "Anh cả, buổi chiều thắng trận sao không mời cơm?"
Tôn Dật Kiệt tức giận trả lời: "Lúc đòi anh mời cơm mới biết gọi anh là anh cả rồi à?"
Bùi Dư Yến xoa tóc: "Anh vẫn luôn già hơn em mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!