Chương 31: (Vô Đề)

Tám giờ tối.

Bùi Dư Yến kéo cửa xe trước, làm động tác mời, Bùi Yên run rẩy xuống xe, nhiệt độ bên trong không quá thấp, nhưng khi giày cao gót chạm đất thì giống như que kem dính chặt xuống nền, khiến cô ấy mất một hồi lâu vẫn chưa thể cất bước.

Bùi Yên là kiểu phụ nữ vì đẹp mà không màng tới khái niệm quần tất mùa thu, vẻ khó chịu trên mặt chỉ duy trì vài giây, rồi cô ấy lập tức khôi phục vẻ trấn tĩnh tự nhiên, không rõ hỉ nộ, giống như không cảm thấy chút giá rét nào nữa.

Bùi Dư Yến định cởi áo khoác phủ lên người cô ấy, nhưng lại bị ánh mắt sắc lẹm của Bùi Yên chặn lại giữa chừng, anh biết tính tình Bùi Yên mạnh mẽ, sau khi ly hôn càng một lòng vì sự nghiệp, tới đâu cũng thể hiện "hình tượng nữ vương", sợ người khác nhìn thấu sự yếu ớt dưới vẻ ngoài hoàn mỹ của cô ấy.

Lúc Kỳ Trừng đến, Bùi Yên đang tao nhã vắt chân, nhàn nhã lật xem thực đơn. Từ chỗ Kỳ Trừng nhìn lại, mặt mày Bùi Yên và Bùi Dư Yến rất giống nhau, có điều khi Bùi Yên nhướng mắt lên, trong con ngươi của cô ấy có sự trưởng thành kiều mị.

Thấy Bùi Yên mặc một chiếc váy đen trong bộ sưu tập mùa thu mới nhất của YSL, vòng eo rất nhỏ, ôm sát đường cong, kiểu dáng tối giản, tuy có điểm xuyến hạt cườm nhưng không quá xa hoa, Kỳ Trừng đột nhiên cảm thấy bản thân trang điểm thật thua chị kém em, có phần không quá trang trọng.

Với cô mà nói, đây chỉ là một buổi cơm tối đơn giản, có điều đã đặt bàn ở nhà hàng Duyệt Hòa, mà tay chơi đàn violon tối nay cũng rất ra sức, khiến Kỳ Trừng không dám phá hoại khung cảnh đẹp như tranh này.

Bùi Yên chống cằm trên bàn, liếc nhìn đồng hồ, nhàm chán đóng thực đơn lại.

Tiếng đàn violon đột ngột im bặt.

Bùi Yên cũng ngước mắt, nhìn chăm chú vào Kỳ Trừng, Kỳ Trừng chủ động bước lên chào hỏi: "Chào chị, em là Kỳ Trừng, nhà phục chế hiện vật, rất vui được gặp chị."

Bùi Dư Yến vòng ra sau, cười nhẹ, cô Kỳ vẫn luôn là người nghiêm túc như thế.

Bùi Yên nhẹ nhàng chạm vào tay cô, lễ phép gật đầu: "Rất vui được gặp. Bùi Yên."

Bùi Dư Yến kéo ghế dựa ở đối diện cho Kỳ Trừng ngồi xuống, ung dung từ tốn bóc tôm, Kỳ Trừng hơi ngạc nhiên, không biết có phải anh đang vờ vịt trước mặt chị gái hay không, mà từ lúc ngồi xuống thì Bùi Dư Yến chưa hề ngẩng đầu.

Đối với việc Bùi Dư Yến tiện đưa người đến rồi đi theo ăn chực, Bùi Yên đã quen rồi, chỉ giới thiệu qua loa với Kỳ Trừng: "Đây là em trai của tôi, Bùi Dư Yến."

"Chào cô Kỳ." Anh nhếch mắt, cái giọng điệu ái muội mập mờ này thật hợp với đôi mắt kia, đúng là hút hồn chết người!

Kỳ Trừng đột nhiên thấy lồ ng ngực nghẹn lại, căng da đầu đáp: "Chào anh Bùi."

Bùi Yên trách móc Bùi Dư Yến: "Em xem lại mình đi, chẳng ra hồn gì, người ta là một cô nhóc đàng hoàng, bị em dọa mất rồi đấy."

Quay đầu lại, cô ấy liền thay đổi sắc mặt: "Cô Kỳ đừng khách sáo, thích ăn gì cứ gọi, cứ xem như ở nhà nhé."

Vừa dứt lời, Bùi Dư Yến đã bóc xong đ ĩa tôm tươi, đẩy tới trước mặt hai người, lúc này anh mới lơ đãng ngẩng đầu, ánh mắt nhìn cô cũng cực kỳ nóng bỏng.

Sao có thể bình yên ăn xong bữa này đây?

Cảm xúc khóc không ra nước mắt của Kỳ Trừng không thể qua mắt Bùi Yên, Bùi Yên quan tâm hỏi han: "Sao vậy? Có món nào không hợp khẩu vị cô Kỳ à?"

Kỳ Trừng buông đôi đũa đang lơ lửng giữa không trung, vội vàng xua tay: "Không có, không có, đều là những món em thích ăn."

Đâu chỉ là hợp khẩu vị thôi? Quả thật đây là những món ăn mà cô thích nhất.

Bùi Yên nghiêng người thì thầm bên tai Bùi Dư Yến: "Sao hôm nay tử tế vậy? Ngay cả vỏ tôm cũng lột s@ch luôn rồi?"

Bùi Dư Yến bày ra vẻ phúc hậu và vô hại: "Em muốn giúp chị hợp tác lâu dài mà."

Lạ thật, xưa giờ Bùi Dư Yến chưa hề quan tâm đ ến việc kinh doanh của cô ấy, có đi theo ăn chực cũng mang vẻ ăn chơi trác táng của một cậu ấm, nếu có cô gái nào hỏi đến, anh cũng chỉ đáp "ở nhà chơi" một cách qua loa lấy lệ, chưa bao giờ bằng lòng nói mình là một tay đua cả.

Thấy cô mãi không ăn đ ĩa tôm đang được anh bóc kỹ càng, giọng điệu của Bùi Dư Yến tràn đầy tủi thân: "Cô Kỳ không thích ăn tôm à?"

Thật ra cô rất thích, nhưng thấy Bùi Yên mãi không động đũa, thế là cô cũng không động tới, nhưng giờ nếu không ăn, có vẻ lại không tôn trọng sự vất vả cần cù hy sinh của đối phương.

Bùi Yên giải thích: "Tôi bị dị ứng tôm, cô Kỳ thích thì cứ ăn nhiều hơn nhé."

Kỳ Trừng gắp một con tôm tươi non đỏ hỏn, rồi bất chợt nhận ra, nếu Bùi Yên dị ứng với tôm, nói cách khác, nãy giờ anh chỉ bóc tôm cho mỗi cô mà thôi, bàn tay cầm đũa của cô không khỏi khựng lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!