Kỳ Trừng cảm giác nhiệt độ cơ thể mình đang tăng vọt, cô vội vàng lách ra từ khe hở của hai người, mãi không biết nên nhìn đi đâu.
"Bữa cơm đó được xí xóa rồi." Giọng nói Bùi Dư Yến đã nhiễm tình d ục, anh thu hồi ánh mắt nóng bỏng lại, chỉ có lý trí khiến anh duy trì tỉnh táo vào không thời gian không thích hợp này.
Không vội, còn nhiều thời gian, anh vẫn luôn rất kiên nhẫn với Kỳ Trừng.
Kỳ Trừng nghiêng đầu, gương mặt cô phản chiếu trong chiếc gương trước tủ quần áo vẫn còn ánh đỏ chưa tan, trên vành tai phảng phất như còn lưu giữ cảm giác tê dại mềm mại mà anh để lại, Kỳ Trừng rụt lại, trốn tránh theo bản năng, cô đẩy cửa phòng ra, nhìn trộm phòng khách không có ai, chắc chắn bà Kỳ đã xuống phòng bếp nấu cơm nên đánh bạo nói: "Mẹ, con xuống dưới một lát, con về ngay."
Cửa phòng bếp không đóng kín, ngửi thấy một mùi khó ngửi, Kỳ Trừng biết ngay bà Lâm lại đang sáng chế một món hắc ám gì đó.
Cô vừa bảo Bùi Dư Yến ra khỏi nhà, bà Lâm đã thò đầu từ phòng bếp ra: "Mẹ đang nấu canh bổ thận bổ khí, chỉ có lợi chứ không có hại, con đưa qua cho anh Giang Quân của con nhé."
Kỳ Trừng đứng ở cửa chột dạ liếc mắt nhìn Bùi Dư Yến đang đứng chờ ở hành lang, lại không thể từ chối "ý tốt" mà bà Lâm vất vả nấu, bèn nhìn chằm chằm vào bát canh màu đen, hỏi: "Mẹ... Mẹ nấu cái gì mà nhìn kinh khủng quá vậy."
Nếu không vì chưa muốn chết, cô đã buột miệng nói hai chữ "buồn nôn" rồi.
Bà Lâm nhét chiếc hộp vào tay cô, lải nhải: "Trẻ con như con sao hiểu được, trong này toàn là đuôi trâu, củ từ, hạch đào..."
Kỳ Trừng nghĩ đến bộ dáng phúc đức không ai bì nổi của Giang Quân, bĩu môi phản bác: "Nhưng không phải mẹ nói ngay từ đầu con gái không thể quá chủ động sao?"
"Đây là quan tâm, là âm thầm mà tinh tế, con không biết sao?"
Phải, cô luôn không thuyết phục được bà Lâm. Chỉ là, dù thứ tình cảm này có song phương cố gắng chắp vá, dù chủ động hay bị động thì cũng sẽ không nên chuyện.
Kỳ Trừng mang theo cái hộp tỏa ra mùi hương quỷ dị, khó xử nhìn Bùi Dư Yến đang chờ ở góc cầu thang: "Anh Ba, mẹ tôi nói đây là canh bổ thận bổ khí, nếu anh không ngại..."
Vốn là để bù đắp bữa cơm chưa làm xong kia, giờ vừa lúc, Kỳ Trừng lại cảm thấy không nỡ để Bùi Dư Yến nuốt món ăn hắc ám này, thu hồi lời nói: "Thôi thôi..."
Bùi Dư Yến nhìn chằm chằm hộp canh kia trong chốc lát, nhướng mày nghiền ngẫm hỏi: "Cô cho rằng tôi cần uống cái này để bồi bổ ư?"
Kỳ Trừng lập tức phản ứng lại, đây là canh bổ thận bổ khí đấy. Cô xoắn xuýt đến mức đầu lưỡi thắt lại: "Không phải, không phải, bổ sung nhiều luôn chỉ có lợi chứ không có hại mà..."
Cô không nói tiếp, sao cảm giác mình càng tô càng đen vậy.
Bùi Dư Yến tiếp nhận món ăn hắc ám giơ giữa không trung, mím môi cười khẽ: "Bác gái nấu, tôi nào dám không hài lòng chứ?"
Nếu Kỳ Trừng hi vọng anh bổ sung nhiều một chút, tất nhiên anh sẽ không từ chối, ngày tháng còn dài, đến lúc đó cô không nên hối hận là được...
Chỉ thấy Bùi Dư Yến không chút do dự uống một miếng lớn, song song xuống lầu cùng cô, hồi lâu sau mới nói: "Cũng không tệ lắm."
Kỳ Trừng muốn khuyên anh đừng miễn cưỡng, nhưng lúc thấy Bùi Dư Yến ăn canh, ánh mắt nhìn về phía mình lại có chút u ám không rõ, cô đột nhiên có cảm giác mình bị sói theo dõi.
Bởi vì nơi này khá giống khu dân cư cũ, nhà lầu không cao cũng không lắp thang máy nên Kỳ Trừng vẫn cùng Bùi Dư Yến đi xuống dưới lầu, Cayenne màu đen của anh dừng ở dưới lầu nhà các cô.
"Vậy tôi đi trước." Bùi Dư Yến mở cửa xe, vẫy tay với cô, Kỳ Trừng rụt cổ trong áo len, hơi thở trắng toát nhất thời bốc lên, cũng gật đầu với anh, đợi đến khi xe Bùi Dư Yến chạy khỏi tầm mắt.
"Tiểu Trừng, vừa rồi con chào hỏi ai thế." Ông Kỳ cầm hộp cờ tướng của mình, quay đầu nhìn mới phát hiện chiếc xe vừa rồi đã sớm không mất hút.
"Không ạ, chủ xe dừng xe ở đây." Kỳ Trừng cảm thấy hiện tại mình nói dối cũng chẳng đỏ mặt, lập tức chuyển đề tài: "Ba, tình hình chiến đấu hôm nay của ba thế nào?"
Ông Kỳ hừ lạnh: "Nhất định là cây cổ thụ của ba không được tưới nước tốt, hôm nay chơi cờ tướng lại thua một trận."
Kỳ Trừng không dám trả lời, thật ra là hôm nay lúc cô trồng hành tây không cẩn thận... Được rồi, là cô cố ý vùi nó sâu trong đất.
"Không phải ba thường nói thắng bại là chuyện thường của binh gia sao? Chờ ngày mai thời tiết ấm lại, cây cổ thụ sẽ có thể phát triển tốt hơn."
Cuối cùng cũng dỗ được ông Kỳ, Kỳ Trừng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô không có cách nào báo cáo kết quả công tác cho bà Lâm, đành phải giúp ông Kỳ cầm hộp cờ tướng, cười hì hì nói: "Ba à, ba cứu đứa con của mình đi."
Từ trước đến nay ông Kỳ không bao giờ từ chối được cô nhóc nhà mình, không thì cũng sẽ không tranh luận với bà Lâm khi bà cực lực phản đối Kỳ Trừng học phục chế hiện vật, hy vọng bà cho cô chọn một công việc mà mình thích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!