Bùi Dư Yến gọi tới nhưng không nói chuyện ngay, khiến Kỳ Trừng vội vàng trở về lấy hành lý luống cuống tay chân, đêm rời khỏi Thanh Hải, cái ôm của anh rất nhẹ, nhưng lồ ng ngực anh rất ấm áp, không ngờ lại khiến cô thèm ôm anh lâu hơn một chút.
Kỳ Trừng gọi anh: "Anh Ba?"
"Cô Kỳ trễ hạn rồi đấy, tôi nên báo giá như nào đây?" Tuy Bùi Dư Yến nói vậy nhưng không không hề có ý trách cứ nào, nghe giọng anh như đang uống say, luyến láy bay bổng, nhưng thật ra Bùi Dư Yến đang chạy trên máy chạy bộ nên hơi thở mới biến hóa dồn dập vậy.
Kỳ Trừng vỗ đầu, bức tranh vẫn còn ở trong phòng cô, qua nhiều ngày như vậy, thật sự đã vượt quá kỳ hạn mà cô đưa ra rồi.
"Thật ra tôi xong bức tranh đó lâu rồi, nhưng mãi không có thời gian mang qua, hay là bây giờ tôi qua nhà anh nhé?" Kỳ Trừng trầm ngâm một lát, tiếp tục nghĩ cách sửa sai. "Nếu anh Ba chịu tha thứ cho sự thất trách của tôi, tôi nấu cơm để bồi tội được không?"
Nghe có vẻ rất vô tội.
Bùi Dư Yến cười khẽ, khóe miệng giương lên nhưng giọng nói lại đè nén lại, tỏ vẻ lạnh lùng: "Hả?"
Theo âm cuối của anh, trái tim Kỳ Trừng cũng treo lơ lửng theo.
"Cũng được." Bùi Dư Yến chuyển đề tài: "Nhưng mà... Tranh đang ở nhà cô mà, tôi đến nhà cô lấy được không?"
Tuy lên tiếng hỏi nhưng lại như tình thế bắt buộc, không chấp nhận lời từ chối.
"Tôi..." Kỳ Trừng hơi ấp úng.
"Làm sao vậy? Giờ trong nhà cô không tiện ư?"
Anh chậm bước, giọng nói càng trầm thấp.
"Không, không có... Tiện, tiện mà." Kỳ Trừng cảm giác được sự sợ hãi của mình với Bùi Dư Yến lại xuất hiện, ai bảo anh là sếp chứ? Huống hồ cô cũng không cần ra cửa, sao có thể từ chối được?
Bùi Dư Yến xuống khỏi máy chạy bộ rồi đi đến trước tủ quần áo thay quần áo. Đại Ca kêu meo một tiếng rồi đi về phía đầu giường, sợ nó đụng vào, Bùi Dư Yến đành nhẹ nhàng giữ cái đầu tròn vo của nó lại, Đại Ca lập tức ngửa cổ tê liệt ngã xuống giường lớn, lăn mấy vòng như đang làm nũng.
Nhìn thái độ đảo ngược 180 độ của Đại Ca, Bùi Dư Yến thuận theo, vuốt lông cho nó: "Tôn Dật Kiệt không tốt với mi sao?"
Vốn dĩ nó không thèm để ý tới anh, giờ lại không ngừng cọ cọ làm nũng với anh, bộc lộ bản tính của loài mèo, cả người cũng run lên: "Meo meo ——"
"Tao muốn đi gặp cái người không ngoan kia quá." Bùi Dư Yến cảm thấy Đại Ca nghe hiểu ý trong lời nói của mình, móng mèo duỗi về phía trước, nhảy xuống sàn nhà rồi duỗi lưng một cái.
Lúc Kỳ Trừng và Giang Quân đi ra ngoài cũng không hề thay quần áo, chỉ đổi áo khoác nhung dày thành cái mỏng hơn một chút. Mở tủ quần áo ra mới phát hiện mùa thu ở Bắc Kinh đã qua rồi, không còn khô ráo nữa, những ngày gần đây, mùa đông lạnh lẽo và ẩm ướt cũng khiến quần áo ẩm ướt theo.
Cô ném từng món đồ vào máy giặt quần áo trong nhà, mùi bột giặt quanh quẩn trên ban công. Trên tường ban công bày đầy hoa cỏ của ông Kỳ, cái cây tươi tốt nhất chính là cây phát tài, đối tượng mà ông Kỳ tận tình chăm sóc, dù đã vào đông, lá cây cũng không đến mức khô vàng.
Vào giờ này, bà Lâm đang đi tham gia hoạt động aerobics tập thể, ông Kỳ đi chơi cờ tướng với bạn già trong trung tâm hoạt động, Kỳ Triệt thì đang học lớp piano, Kỳ Trừng cũng rất nhàn rỗi, cô bắt đầu cuộc sống gia đình của người già trước thời hạn.
Cô dời một phần đất trong các chậu hoa khác vào trong chậu hoa ông Kỳ mới mua, rải một nắm hạt hành tây xuống.
Dù găng tay màu trắng trên tay đã bị bùn nhuộm màu, Kỳ Trừng vẫn không thể ngăn cản bùn công kích trên mặt trong quá trình dời đất, hơn nữa cô còn chẳng biết gì.
Nghe tiếng chuông cửa, Kỳ Trừng vội vàng tháo găng tay rồi chạy ra mở cửa.
"Cần thay giày không?" Bùi Dư Yến đứng ở cửa ra vào, dịu dàng nhìn về phía cô.
"Không... không cần, anh cứ vào đi." Kỳ Trừng khúm núm, liếc nhìn dép lê của ông Kỳ, dép lê dự phòng của đàn ông trong nhà không nhiều lắm, để Bùi Dư Yến mang dép uyên ương do chính tay bà Lâm thêu thì lại hơi kỳ quặc.
Bùi Dư Yến nhìn thấy mấy chấm bùn trên mặt cô, cố gắng nén cười.
"Anh uống trà trước đi, để tôi chăm cây xong đã." Kỳ Trừng cũng không nhận ra có gì bất ổn, lấy ấm trà rót hai tách Hoàng Sơn Vân Vụ.
Cô lại thao thao bất tuyệt: "Tranh chữ đang ở phòng tôi, anh có thể vào xem thử thành quả có đúng như anh mong muốn không."
"Kỳ Trừng." Anh gọi cô lại nhưng mãi không nói gì, sau đó anh cúi người xuống, vết chai của ngón cái xẹt qua làn da mềm mại của cô, lau sạch vết bùn trên mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!