Chương 28: (Vô Đề)

Ánh nắng có phần chói mắt.

Kỳ Trừng đứng yên tại cửa ra sân bay, đeo kính râm che gần hết khuôn mặt, đã thấy Kỳ Triệt cách đó không xa đang chạy tới, cậu bé hoạt bát hiếu động như một con khỉ, quơ chân múa tay nói: "Chị, chị về rồi."

"Sao? Có nhớ chị không?" Kỳ Trừng hơi nheo mắt, vò rối cưng nựng mái tóc của em trai.

Mẹ cô kéo Kỳ Triệt đang nhảy nhót lại, từ phía sau vòng ra trước mặt Kỳ Trừng, nhìn cô từ trên xuống dưới, thở dài: "Ôi chao, con lại ốm xuống nữa rồi, chắc gần đây khổ cực lắm…"

Kỳ Trừng câu được câu chăng mà đáp lại lời lải nhải của bà Lâm, bà Lâm đột nhiên ngừng lại, khiến Kỳ Trừng giật mình.

Thấy Kỳ Trừng mặc nhiều lớp áo, bà Lâm hỏi: "Bên đó lạnh lắm phải không? Quần áo mang theo có đủ ấm không? Không bị lạnh chứ?"

Thực ra, để không làm mẹ lo lắng, Kỳ Trừng đã cố tình mặc một chiếc áo len cao cổ màu xám, che đi vết thương trên cổ vẫn chưa lành. Nhưng hôm nay nhiệt độ ở Yến Ninh chưa đến mức cần phải mặc nhiều như vậy, đi một lúc, cô đã cảm thấy cơ thể hơi nóng.

"Cũng lạnh đấy ạ. Khi con tới thì trời đổ một trận tuyết to." Rồi cô bình thản nói tiếp: "Mẹ yêu yên tâm, con mặc đồ dày lắm, không bị lạnh cũng không bị bệnh, giờ vẫn đủ sức nhảy nhót trước mặt mẹ mà."

Bà Lâm nhíu mày một lúc rồi mới thả lỏng, nói tới "chuyện chính": "Vậy chúng ta về nhà ăn cơm thôi, ba con đang nấu ăn ở nhà, về tới là đồ ăn cũng chín rồi. Ba nấu món lẩu mà con thích đó, trời vào đông bây giờ ăn cho ấm bụng."

Kỳ Trừng cảm thấy bà Lâm còn có mục đích khác, mắt không chớp nói: "Con định về bên đó trước đã. Còn nhiều thứ con phải dọn dẹp nữa…"

Bà Lâm vừa mới tiêu tan lửa giận lại giống như quả bom nổ chậm bùng nổ lần nữa: "Có cái gì mà cứ đòi dọn dẹp liền vậy? Đồ ăn cũng nấu sắp xong rồi, con mà về đó thì chắc lại gọi cơm hộp ăn thôi, sao mẹ yên tâm cho được?"

Kỳ Trừng bất lực lẩm bẩm: "Mẹ, con đã hơn hai mươi tuổi rồi, phải đến khi nào mẹ mới yên tâm đây?"

Bà Lâm lắc đầu: "Hơn hai mươi tuổi, hơn hai mươi tuổi, trong mắt của mẹ, con mãi mãi là một đứa con nít thôi. Này, cái tính ngoan cố này chắc là từ ba con mà ra chứ gì."

Kỳ Trừng không dám hó hé, kỳ thật cô cảm thấy mình giống bà Lâm hơn, nhưng thấy bà Lâm làm như thể không muốn liên quan đến cô, thế là cô chậm rãi nuốt lại những lời định nói.

"Chị, chị về nhà ăn cơm với em đi mà." Kỳ Triệt lắc cánh tay phải của cô, tỏ ra ngây thơ ngoan ngoãn.

Phản đồ, thằng nhóc này thay đổi lập trường cũng nhanh đấy.

"Đi công tác xa như vậy, ba lo cho con tới phát điên rồi, con gái ở một mình rất nguy hiểm…" Rồi bà Lâm bắt đầu đếm ngón tay, liệt kê cho cô những vụ án tội phạm nhắm vào phụ nữ mà bà thấy trên các bản tin gần đây.

Kỳ Trừng nhớ lại chuyện lần trước của Kinh Nhiên, nghĩ lại vẫn cảm thấy sởn tóc gáy, bèn chuyển đề tài: "Đội aerobics mẹ tham gia sao rồi?"

Bà Lâm lại hào hứng kể lại những kỷ niệm tổ chức aerobics của mình, thoạt nhìn rất vui vẻ và bận rộn.

Vừa bước vào nhà, quả nhiên, Kỳ Trừng phát hiện mọi chuyện không đơn giản như cô nghĩ. Ở cửa ra vào có thêm hai đôi giày không phải của bố mẹ cô, một đôi giày da nam, cỡ hơi lớn, một đôi giày cao gót mũi nhọn, rõ ràng là kiểu dáng dành cho người trung niên.

Thay đôi dép thêu hình uyên ương do bà Lâm tự tay làm, cô mới cảm thấy thực sự trở về Yến Ninh, bà Lâm thường chỉ có ba sở thích, mấy chuyện thêu thùa này dù có đeo kính lão cũng phải kiên trì, người khác khuyên bảo thế nào cũng vô ích.

Nghe thấy tiếng nói chuyện, Kỳ Trừng chần chừ không bước vào, như một bức tượng đứng bất động tại chỗ.

Bà Lâm tiến lên giới thiệu: "Đây là dì Giang, còn đây là Giang Quân… Cùng đến nhà chúng ta ăn một bữa."

Thấy Kỳ Trừng ngẩn ra, bà Lâm đẩy nhẹ cô một cái, thì thầm dặn dò: "Chào dì Giang và anh Giang Quân đi."

Kỳ Trừng lập tức biến thành cô gái ngoan ngoãn dịu dàng, trên mặt nở một nụ cười giả tạo: "Chào dì Giang, chào anh Giang Quân."

Bị tiếng gọi "anh Giang Quân" ngọt ngào của Kỳ Trừng thu hút, Giang Quân quay lại, thấy Kỳ Trừng đứng có phần lúng túng, cũng lịch sự đáp: "Chào em, Tiểu Trừng."

Dì Giang cố gắng kéo gần khoảng cách giữa hai người: "Hồi nhỏ hai đứa thường chơi với nhau lắm đấy."

"Đúng vậy, Tiểu Trừng lúc nào cũng theo sau Giang Quân xin kẹo, chơi ném tuyết cũng rất nhiệt tình…"

Kỳ Trừng: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!