Lần này Kỳ Trừng cũng nhìn thấy cô gái đó, mặc dù chỉ là nhìn bóng dáng sau lưng, tóc được búi cao thành đuôi ngựa, hình xăm hoa hồng ở phía sau cổ không lớn, nhưng từ góc độ này nhìn lại thì rất rõ ràng.
"Đi theo không?" Kỳ Trừng còn chưa hỏi xong, đã thấy Ôn Nam vội vã đuổi theo bước chân của cô gái vào phòng bao, cô lo lắng có chuyện không hay nên chỉ có thể nhanh chóng theo sau.
Ôn Nam kéo tay cô ta, sức lực không lớn, đồng tử hơi run: "Tiểu Hi…"
Ngay giây tiếp theo, lời của Ôn Nam bị nghẹn lại trong cổ họng, không thể nói ra một câu nào.
Cô gái trước mắt gầy đến mức không còn hình dạng, đôi mắt vô hồn, nhưng ánh nhìn hướng về cô ấy lại cực kỳ bình tĩnh, không hề có ý định tránh né.
Nhưng ánh nhìn đó quá lạnh lẽo, như thể dao nhỏ đâm vào Ôn Nam, khiến cô ấy luống cuống tay chân, thở hổn hển nói: "Tiểu Hi, cậu đi đâu vậy? Tớ đã tìm cậu rất lâu, mà cũng không nghe được tin tức gì của cậu? Tớ tưởng cậu đã mất tích, sao cậu không liên lạc với tớ? Tớ…"
Những câu hỏi của Ôn Nam liên tiếp bật ra, gần như không để ý đến xung quanh, nhưng trong phòng bao, Bọ Cạp chỉ nhàm chán nhìn lướt qua: "Nói chuyện cũ xong chưa?"
Tiểu Hi không nói gì, gần như chẳng buồn bận tâm đ ến những câu hỏi khẩn thiết của Ôn Nam, giống một con rối gỗ đi về phía trước, ngày càng cách xa, giống như bị ai đó điều khiển.
Kỳ Trừng và Bùi Dư Yến theo sau đẩy cửa phòng bao, tình huống không rõ ràng khiến Kỳ Trừng cảm thấy bất an, tiêu rồi, đây là kế hoạch gậy ông đập lưng ông của đối phương.
Bọ Cạp cũng đeo mặt nạ, vỗ tay, vừa giống một tràng tán thưởng vừa là một kiểu tuyên bố, trầm ngâm cất lời: "Chà, mọi người đã đến đông đủ rồi."
Giọng điệu không thể nghe ra gã muốn diễn đạt điều gì, nhưng ẩn hiện sự hài lòng hoặc có thể nói là mong đợi.
Người phụ nữ trong lòng gã cầm ly rượu vang lắc lư, ngửa cổ uống một ngụm rượu vang đỏ, trên mặt nở nụ cười: "Vậy bữa tiệc của chúng ta có thể bắt đầu rồi phải không?"
"Tất nhiên. Nhưng trước khi bắt đầu, chúng ta hãy xem một món đồ đấu giá đã."
Vừa dứt lời, một tên đàn em đã ôm "vật phẩm đấu giá" đặt lên bàn, món đồ vẫn được che bằng một lớp vải đen.
Gã ra hiệu cho người phụ nữ trong lòng mở lớp vải đó ra, Kỳ Trừng nín thở chờ đợi, hai tay vô thức nắm chặt thành quyền, siết chặt đến mức làm ngón tay cô đau.
Quả nhiên, là Toái Tâm Tỏa Thạch, giờ đây nó được đặt nguyên vẹn trên bàn, không hề có chút hao tổn nào.
Bởi vì hiếm có, nên việc xác định thật giả không khó, Kỳ Trừng chắc chắn đây chính là hiện vật thật sự mà cô đang tìm kiếm và muốn mang về trong chuyến đi này.
Bọ Cạp chú ý đến phản ứng khác thường của Kỳ Trừng, nở một nụ cười: "Tôi sẽ đếm ngược năm số, nếu không ai muốn đấu giá, món đồ này sẽ ngay lập tức được bán lại cho Đông Nam Á."
Rất nhanh, gã bắt đầu đếm: "Năm..."
Con số được phát ra một cách máy móc, giọng nói của Bọ Cạp không mang chút cảm xúc nào, nhưng Kỳ Trừng lại như đang bị thiêu đốt trong lửa, sắc mặt cô không tốt, vì trong tình huống này, cô biết dù có trả lời hay không cũng sẽ không có kết quả tốt.
Đếm ngược không dừng lại, âm cuối kéo dài: "Bốn… Ba…"
"Hai."
Kỳ Trừng cúi đầu, toàn thân run rẩy: "Rốt cuộc anh muốn gì?"
Nếu cần tiền, gã đã không cần phải đưa ra thách thức và hành động điên cuồng khiến Bùi Dư Yến rơi vào tình thế nguy hiểm.
Bọ Cạp dường như rất hài lòng với phản ứng của cô, đối phương càng bất an, gã càng phấn khích.
Bùi Dư Yến đứng chắn trước mặt Kỳ Trừng, xắn tay áo, ấn phẳng nếp nhăn, bình tĩnh nói: "Tao khuyên mày không cần phải đếm ngược nữa."
Biết rõ sức lực của anh, Bọ Cạp không tỏ ra thoải mái, hỏi: "Ý mày là gì?"
"Nói sao ý vậy." Bùi Dư Yến tiếp tục nói. "Mày tới số rồi."
Nghe vậy, Bọ Cạp còn cười to và điên cuồng hơn, như thể đang xem Bùi Dư Yến diễn một vở kịch độc thoại, rồi đột nhiên sắc mặt trở nên nghiêm nghị, ánh mắt hung dữ: "Người trước đây đe dọa tao như vậy đã bị ném vào núi sâu, không biết sống chết ra sao."
Gã lắc đầu, mở miệng nói: "Xem ra cậu Bùi vẫn còn non nớt quá, không biết lũ liều mạng như bọn ta chẳng có giới hạn gì đâu. Ở trên đầu tao, có những người như cậu Bùi đây, không lo cơm áo, mang danh cao quý, ngốc nghếch theo đuổi cái thứ gọi là ước mơ. Nhưng dưới bọn tao, mày có biết là cái gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!