Không biết Ôn Nam đã ngủ chưa, Kỳ Trừng mang dép lông xù vào, kéo rèm cửa sổ lại để che ánh sáng, nắm chặt một góc chăn ở mép giường rồi rón rén chui vào, trở mặt hướng ra ngoài.
Chỉ có thể nói hiện tại ý thức cô rất hỗn loạn, mí mắt không ngừng đánh nhau trên dưới nhưng cảm giác bên cạnh có người khác khiến cô không quen.
"Chị Kỳ Trừng..." Ôn Nam liếc nhìn Kỳ Trừng không biết đã ngủ chưa.
Lại nữa à?
Kỳ Trừng nhắm mắt lại, giả vờ như mình đã ngủ, phát ra tiếng hít thở đều đều khe khẽ.
Ngay khi cô nghĩ rằng màn trình diễn của cô là hoàn hảo, bụng của cô lại phát ra tiếng kêu "Ọt ọt ọt ——" rất không đúng lúc.
Kỳ Trừng cắn chặt răng, mặt đen xì, muốn phỉ nhổ mình ngàn vạn lần.
Trong đêm khuya thanh tĩnh, động tĩnh vừa rồi không tính là nhỏ, thành công khiến cho Ôn Nam nghi ngờ: "Chị Kỳ Trừng, chị chưa ngủ đúng không?"
Cô cũng không tiện ngụy trang nữa, lạnh nhạt lên tiếng, hỏi: "Sao vậy?"
Ôn Nam thò đầu từ trong chăn ra, nghe hơi bất an: "Chị nói xem Tiểu Hi còn có thể trở về không?"
Bởi vì đói khổ lạnh lẽo nên đầu óc cô rất hỗn loạn, phải một lát sau Kỳ Trừng mới phát hiện lúc trước mình không hỏi Ôn Nam về tên của người bạn họa sĩ kia.
Bầu không khí trở nên trì trệ, một lát sau, cô không trả lời mà hỏi lại: "Cô chắc rằng mình đã miêu tả rõ tất cả những gì bạn cô trải qua trước khi mất tích chứ?"
Chuyện này thiếu một manh mối, mà điểm mấu chốt lại nằm trên người bạn của Ôn Nam.
Nghĩ kỹ lại, có lẽ những chuyện Ôn Nam nói với cô thì lúc trước không nói dối, nhưng hẳn là có giấu diếm gì đó. Thiếu một vài... Những chuyện không thể thiếu về Bọ Cạp.
Ôn Nam như bị nghẹn, c ắn môi dưới, mãi không nói nên lời, thực sự kinh ngạc trước khả năng quan sát nhạy bén của Kỳ Trừng.
"Nếu cô đến cục cảnh sát mà không miêu tả rõ ràng mọi chuyện, vậy tôi nghĩ, có lẽ Tiểu Hi trong miệng cô vĩnh viễn không về được." Ngữ khí Kỳ Trừng vẫn không cố ý, nói bóng nói gió thì không cần nói cũng biết.
"Em... Em thật sự không nhớ ra."
Kỳ Trừng cũng không giận, chậm rãi nói: "Không nhớ ra cũng không sao, tôi cho rằng cô còn cả đêm để suy nghĩ và hồi tưởng."
Dứt lời, cô không để ý tới sắc mặt rối rắm của Ôn Nam nữa, vừa ngả đầu đã tiến vào mộng đẹp.
Ôn Nam run rẩy mở miệng nói: "Tiểu Hi... Trong khoảng thời gian này cậu ấy gặp áp lực rất lớn."
Kỳ Trừng cố nén cơn buồn ngủ, nín thở chờ câu sau.
Ôn Nam tiếp tục nói: "Tính tình của cậu ấy khá cực đoan, không cẩn thận dây vào một số thứ nên dây đến..."
Dây vào một số thứ không nên dây đến?
Kết hợp với những bức tranh kia, Kỳ Trừng cảm thấy mình đã sáng tỏ hơn, xoay người lại hỏi: "Trước khi mất tích, cô ấy có hút thuốc không?"
Ôn Nam: "Không... Bởi vì cậu ấy không có tiền."
Túi nước nóng nhanh chóng mất đi hơi ấm, Kỳ Trừng dứt khoát chà xát hai cánh tay trơn bóng để tăng chút nhiệt độ.
Nhưng vấn đề kế tiếp cũng càng thêm thẳng thừng: "Vậy tại sao lúc cô đến cục cảnh sát báo án lại không nói? Sợ khi tra ra thì cô ấy sẽ bị liên lụy ư?"
Dưới sự nhạy bén của cô, dù Ôn Nam có dùng thủ đoạn cao minh cỡ nào cũng không thể ngăn được suy đoán và sự tìm tòi nghiên cứu về bản chất của cô, chỉ có thể đứng vững trước áp lực, mở miệng nói: "Em xin lỗi..."
Cô đã từng thấy một vạn lẻ một lời xin lỗi khác nhau, nhưng lời xin lỗi của Ôn Nam lại không thể vãn hồi bất cứ điều gì, ngược lại còn có vẻ hùng hổ dọa người.
Kỳ Trừng thở dài, trong lòng cô hiểu rõ, cũng đã suy đoán thêm được quan hệ giữa Tiểu Hi và Bọ Cạp —— Một người là nhà cung cấp, một người khác là người có nhu cầu, đơn giản chỉ là quan hệ giao dịch, anh ta là ngư dân, mà cô ấy là cá, vì mồi câu mà rơi vào vòng luẩn quẩn không có cách nào thoát khỏi. Kết cục của cá chỉ có thể là bị câu lên bờ, thiếu nước rồi chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!