Bóng dáng cao lớn bao phủ, dường như đã ngăn cản tất cả ánh sáng và gió lạnh, Kỳ Trừng rụt cổ cụp mắt, đột nhiên cảm nhận được động tác trên cổ áo, ngón tay thon dài trắng nõn đụng phải nút áo thứ hai trên áo sơ mi của cô, động tác không tính là quen thuộc nhưng cũng cẩn thận tỉ mỉ cài xong.
Lúc này cô mới ý thức được vì chạy từ khán đài xuống quá nhanh nên cúc áo thứ hai ở phía dưới xương quai xanh đã bật ra, lại không có khăn quàng cổ che chắn nên cô vẫn cảm thấy khí lạnh bủa vây khắp người.
"Tôi..." Kỳ Trừng đang muốn mở miệng cảm ơn thì Bùi Dư Yến lại nhẹ nhàng đặt ngón tay lên môi cô: "Suỵt ——", ánh trăng sáng ngời rải rác trên đỉnh đầu anh, phủ một tầng hào quang lên.
Kỳ Trừng ngoái cổ, nhìn về phía bầu trời sao theo tầm mắt của anh, mọi âm thanh đều yên tĩnh, phảng phất như thật sự có thể hái sao, trăng sao tranh sáng, gió lạnh thổi đến khiến đám mây phía chân trời đột nhiên bay xa, để lại bầu trời đêm không còn gì che chắn.
Hai người không nói gì, Kỳ Trừng len lén liếc nhìn sườn mặt của anh rồi lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt, giả vờ đang ngắm trăng —— Trăng đêm nay thật đẹp.
Về phòng thăm dò thương lượng thì hơi lạ, Kỳ Trừng chồm người nhảy lên, cánh tay và khuỷu tay chống lên lan can, hai chân lơ lửng, đây là động tác nguy hiểm điển hình nhưng cô lại tỏ vẻ lơ đễnh, lắc lư hai chân nói: "Anh biết bao nhiêu về Bọ Cạp?"
Vùng này thuộc khu bảo tồn động vật, cũng coi như có được một nửa hệ sinh thái tự nhiên, cho nên khi bóng đêm bao phủ, những con cú mèo kia cũng bắt đầu thò đầu ra, đập cánh rồi phát ra tiếng kêu "Éc éc ——", tăng thêm cảm giác âm u.
"Tôi hoàn toàn không biết gì cả." Bùi Dư Yến thật thà đáp.
Anh lấy điện thoại di động ra kiểm tra tin nhắn của Bọ Cạp, quả nhiên, gọi đến thì hiển thị đối phương đã tắt máy, nhưng nhìn dãy số, anh phán đoán: "Là số điện thoại của một địa phương."
"Bức tranh kia là tranh vẽ của bạn Ôn Nam, sau khi cô ấy vẽ xong bức tranh này, đi đến bên kia hẻm núi thì mất tích. Kết hợp với nội dung bức tranh và chuyện tìm được đường sống trong chỗ chết đêm nay, chắc hẳn Bọ Cạp và người bạn kia của Ôn Nam đã có liên quan từ trước rồi." Giờ không thể phán đoán quan hệ của hai người đó là gì, nhưng trong manh mối nghìn tia vạn sợi, hình như bọn người Bọ Cạp đang nhắm vào Bùi Dư Yến.
Kỳ Trừng chống lan can, nhảy xuống đất bằng rồi phủi tay, ngước mắt hỏi anh: "Anh Ba, kẻ thù của anh sao?"
Bùi Dư Yến từ chối cho ý kiến: "Trong giới, tôi có rất nhiều kẻ thù..."
Vừa nói, anh vừa lấy bật lửa từ trong túi ra, nương theo ánh trăng, Kỳ Trừng mơ hồ thấy rõ hình vẽ viện bảo tàng Louvre trên bật lửa.
"Để ý không?" Ngón giữa và ngón áp út của anh kẹp điếu thuốc, mệt mỏi nhìn xuống phong cảnh phía dưới, cô lắc đầu tỏ vẻ không ngại, thầm nghĩ, cô nói để ý chưa chắc anh đã bỏ.
Nhìn vẻ mặt rối rắm của cô, Bùi Dư Yến bật lửa, đốm lửa yếu ớt phiêu diêu trong gió lạnh, hồi lâu sau anh mới châm điếu thuốc, nhíu mày lại hỏi: "Sao vậy?"
Nghe thế nào cũng có kiểu khí phách của đại ca giang hồ.
Kỳ Trừng hờ hững nói: "Nếu tôi để ý, anh sẽ không hút sao?"
"Không biết." Anh nhả vòng khói về phía Kỳ Trừng, đêm tối khiến cô không thấy rõ ánh mắt anh.
Trong lòng cô hiểu rõ nên biết phán đoán của mình sẽ không sai. Ai ngờ anh đột nhiên tiếp tục giải thích: "Sau này, nếu bạn gái tôi quản, tôi sẽ không hút."
Trong bóng tối, Kỳ Trừng không thấy rõ vẻ mặt và ánh mắt của anh, nhưng rõ ràng cô đã phỏng đoán được ý cười khắc chế trong giọng nói của anh.
Từ nhỏ đến lớn, không ai có thể quản được anh. Người đàn ông luôn coi đua xe là bạn gái và mục tiêu cuối cùng, vừa rồi lại không biết lắp sai dây cung nào, nói sau này sẽ chịu sự quản lý của bạn gái.
"Trọng sắc khinh bạn."
Cô nặn mấy chữ này từ kẽ răng ra, không thèm nhìn phản ứng của Bùi Dư Yến, muốn sống sao? Không còn nữa.
Bốn chữ nhẹ nhàng kia nghe như thể còn có vài phần hờn và ghen tuông.
Bùi Dư Yến đi theo sau Kỳ Trừng, cất hộp thuốc lá đi, đột nhiên cảm giác mình đã tiến vào trạng thái hỏa táng từ sớm, là loại rút gân lột xương, bằm xương thành tro.
Mới vừa bị gió lạnh lùa vào ở ngoài phòng, chóp mũi Kỳ Trừng đã bị đông lạnh đến đỏ bừng, cô cũng không biết mình đang đánh cược gì nữa, lồ ng ngực khó chịu, vừa vào cửa đã dứt khoát khóa trái cửa lại.
Chênh lệch nhiệt độ trong và ngoài phòng không lớn, vì không có hệ thống sưởi ấm nên Kỳ Trừng thật sự cảm thấy mình gần như không còn nửa cái mạng, cô mở đèn pin của di động, mượn ánh sáng yếu ớt để lục lọi quần áo, tìm quần áo dày có thể khoác hoặc quấn quanh.
Một mình đợi lâu trong bóng tối khó tránh khỏi sẽ suy nghĩ miên man, âm thanh cũng có thể phóng đại cảm thụ trực tiếp của tất cả giác quan.
Kỳ Trừng quấn thành bánh chưng, vào phòng tắm thử nước ấm, quả nhiên, để lâu như vậy vẫn là nước lạnh, lạnh đến mức cô phải run rẩy thu tay vào trong túi.
"Cộc cộc ——" Ngoài cửa có tiếng gõ cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!