Ôn Nam cụp mắt, c ắn môi dưới nói: "Chị nói không sai."
Kỳ Trừng cũng lười nói gì thêm, nhún vai thẳng thắn: "Số tiền đó dùng để làm gì?"
Ngửi thấy mùi thơm của bữa sáng bay tới, bánh nướng nóng hổi vừa ra lò, nhưng Kỳ Trừng luôn cảm thấy khô miệng, đi qua lấy một củ khoai lang rồi thanh toán.
Ôn Nam im lặng một lúc lâu, nắm chặt tay áo, luôn cảm thấy không yên vì đã bỏ rơi Kỳ Trừng mà chạy trốn, sự phòng bị trong lòng hiển nhiên càng thêm nặng nề, cô ấy ấp a ấp úng: "Em, em không thể nói."
"Chắc số tiền đó rất quan trọng với cô, cứ vậy mất luôn cũng không sao à?" Giọng của Kỳ Trừng vẫn đều đều, nhưng cách mà người bị tổn thương vẫn vô tư quan tâm khiến Ôn Nam cảm thấy da đầu tê dại, không thể hiểu được suy nghĩ thật sự của Kỳ Trừng.
Vỏ khoai lang nhanh chóng bị cô lột s@ch, cắn một miếng, ruột khoai tươi ngon mọng nước. Chỉ có điều hầu hết mọi người sẽ không biết, khoai lang sau khi mọc mầm sẽ chứa độc tố.
"Về phòng em rồi nói chuyện." Ôn Nam nhìn những vị khách đi qua đi lại, bất đắc dĩ đưa ra quyết định.
Kỳ Trừng theo cô ấy lên tầng hai, thong thả ung dung dùng khăn giấy lau sạch nước sốt ứa ra từ khoai lang, ánh mắt lướt qua chỗ mà Bùi Dư Yến vừa đứng, nhưng người đã không còn ở đó rồi.
Chìa khóa cửa phòng lách cách mở ra, bầu không khí tĩnh lặng mang vẻ quỷ dị. Kỳ Trừng dùng chiếc khăn quàng dày để che đi băng gạc trên cổ, thấy Ôn Nam đã vào trong thì mới từ từ bước vào, không vội vàng theo sau Ôn Nam.
Trong phòng chất đầy bảng vẽ và giá vẽ, hộp màu và chai nước nằm lộn xộn, cả căn phòng trông thật chật chội, như thể còn không có chỗ đặt chân, hơn nữa càng không giống một nơi bài trì cho người ở ngắn hạn. Cô quan sát những chi tiết xung quanh, một vài bức tranh dùng vải đen che tạm, trên tường lại kéo rèm, ban ngày mà vẫn tối tăm như đêm.
"Em cùng bạn đến Thanh Hải, nhưng cậu ấy mất tích rồi." Ôn Nam kéo rèm chắn sáng ra, để ánh nắng có thể chiếu vào, chí ít không còn cảm giác âm u chật chội như trước.
Giọng nói của cô ấy không hề thoải mái, có chút nghẹn ngào, rồi cô ấy gỡ cặp kính đen che gần nửa khuôn mặt uống, đặt lên giá vẽ bên cạnh, không còn mắt kính cản trở, ánh mắt của cô ấy hiện rõ sự hoang mang.
Kỳ Trừng liếc nhìn bức tranh dưới giá vẽ, hỏi: "Cô không báo cảnh sát sao?"
"Em đã báo rồi, nhưng cho đến giờ vẫn không có bất kỳ manh mối nào." Ôn Nam rót một cốc nước lớn rồi uống cạn, cố gắng bình tĩnh, sau đó mới tường thuật lại: "Em và cậu ấy đến Thanh Hải để vẽ ký họa, dự định sẽ ở đây trong nửa năm. Mấy ngày trước, bọn em còn đến hẻm núi lớn để ký họa, cậu ấy nói…"
Ôn Nam nghẹn ngào thuật lại, nước mắt lập tức rơi xuống ly nước mình đang cầm, câu được câu chăng: "Cậu ấy nói là muốn sang bên kia để ký họa, em cũng không để ý, kết quả hôm đó em gọi điện cho cậu ấy thì thấy tắt máy, cuối cùng em đi tìm vòng quanh cả hẻm núi mà không thấy bóng dáng. Em trở về đây với hy vọng, có lẽ cậu ấy đã về trước, nhưng mà cũng không thấy, cậu ấy vẫn không về… Em sợ, em rất sợ."
"Sau hai ngày báo cảnh sát, em hầu như không ngủ ngon giấc, nhưng em biết đây chắc chắn là một quá trình dài dòng, ngoài việc chờ đợi, em hoàn toàn không thể làm gì khác. Trong hẻm núi không có camera giám sát, ít người qua lại, thậm chí sau khi mất tích, không ai biết họ còn sống hay đã chết. Đột nhiên có một ngày khi em đang vẽ tranh thì có thông báo từ email, người gửi ẩn danh, nhưng người đó đã nói đúng tên của bạn em và thông tin liên quan, yêu cầu rất rõ ràng —— Em phải đưa cho người đó số tiền tương ứng, anh ta sẽ cho tôi biết cô ấy ở đâu."
Kỳ Trừng hỏi: "Vậy hôm đó cô nói đi lấy tiền cứu nguy là để giao dịch đúng không?"
"Phải…" Ôn Nam gật đầu: "Nhưng những chuyện sau đó thực sự vượt ngoài dự đoán của em, người đó lại cướp số tiền ở nơi đã hẹn, mà đến giờ em vẫn không có chút manh mối nào…"
Kỳ Trừng sắp xếp lại suy nghĩ, nếu Ôn Nam không nói dối, thì người đến cuộc hẹn hôm nay chắc chắn cũng tham gia vào chuyện liên quan đến Toái Tâm Tỏa Thạch, chắc chắn có liên quan đến những người có thế lực ở địa phương.
Ánh mắt cô lại quay về bức tranh bị che phủ bởi vải đen, Kỳ Trừng sờ lên giá vẽ: "Tôi có thể xem bức tranh dưới lớp vải này không?"
"Những bức tranh này đều là sản phẩm chưa hoàn thiện hoặc bị bỏ đi, chị xem hay không cũng không quan trọng." Ôn Nam có chút ngơ ngác, không hiểu tại sao Kỳ Trừng lại chuyển chủ đề sang bức tranh.
"Thật sao?" Kỳ Trừng hỏi nhỏ, nhưng tay vẫn không ngừng lại, lần lượt kéo lớp vải đen ra, phơi bày bức tranh dưới ánh mặt trời.
Là một nhà phục chế hiện vật, Kỳ Trừng ít nhiều cũng có kiến thức về lịch sử hội họa và các iến thức liên quan, nhưng về ấn tượng thị giác trước mắt, cảm xúc đầu tiên xâm chiếm đại não của cô chính là sự khó chịu.
Có thể thấy rằng địa điểm vẽ tranh chính là trên tầng thượng này, vì tất cả các góc nhìn đều là từ trên cao nhìn xuống. Nhưng mỗi bức tranh đều chỉ có những bóng người bị chỉnh thành méo mó, phong cảnh phóng đại, kết hợp với bố cục ngột ngạt, khiến Kỳ Trừng gần như cảm thấy buồn nôn.
Nhìn lướt qua các bức tranh, Kỳ Trừng dừng bước trước bức tranh cuối cùng, lòng bàn tay hơi đổ mồ hôi.
Không có gì khác, nguyên nhân chỉ là sự kiêu ngạo và quỷ dị của bức tranh này cùng với thực tại.
Bức tranh này là bức tranh có màu sắc bình thường nhất mà cô đã thấy cho đến nay, không có ánh sáng màu máu và tỷ lệ không cân xứng của con người, nhưng nội dung của bức tranh cũng có thể coi là máu me. Địa điểm trong bức tranh là sân đua xe, Kỳ Trừng hơi có chút ấn tượng, đó chính là trường đua mà Bùi Dư Yến đã đưa cô đến lần trước, và khoảnh khắc được ghi lại trong bức tranh là khi một chiếc xe va vào hàng rào đường đua rồi lật ra ngoài, trong lúc bay lên thì bùng cháy, ngọn lửa phóng đại nuốt chửng mọi thứ xung quanh…
Thật kỳ lạ.
Lần này, ngoài chiếc xe đua chỉ được phác thảo qua loa, không thể phân biệt được đặc điểm gì rõ ràng, thì tất cả các cảnh vật khác đều theo phong cách tả thực, cực kỳ chân thực.
Cố gắng kiềm chế sự ghê tởm, Kỳ Trừng hỏi Ôn Nam: "Đây đều là tác phẩm của bạn cô sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!