Bùi Dư Yến: "Bây giờ cô còn liên lạc được với phóng viên kia không?"
Kỳ Trừng lắc đầu, nghiêm túc nhớ lại chuyện đã xảy ra: "Tôi chắc chắn kẻ đó đã lấy đi Toái Tâm Tỏa Thạch thật sự, nhưng nếu người đó là phóng viên đã liên hệ với tôi thì có lẽ anh ta không cần làm vậy, cứ nói thẳng là không muốn cho tôi biết tung tích là được."
Bùi Dư Yến lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới bầu trời sao mênh mông là cảnh tượng biến hóa kỳ lạ, giống như vòng xoáy vô tận cuốn vào vận mệnh của mỗi người, mà đại đa số mọi người chỉ có thể thuận theo sự an bài này.
Máy sưởi trong phòng được mở vừa phải, chỉ chốc lát sau, khí lạnh đã tan đi, không gian lại ấm áp như mùa xuân, như thể trận tuyết kia chưa từng tồn tại.
Bùi Dư Yến tổng kết: "Vậy chứng tỏ rằng trước khi cô tới, người hẹn gặp cô đã xảy ra chuyện. Người ra tay ắt hẳn là kẻ thần bí mà cô đã chạm mặt sáng nay."
Ánh mắt ngây ngốc của Kỳ Trừng đột nhiên bừng sáng, cô đứng dậy: "Tôi luôn cảm thấy sao lại trùng hợp như vậy? Nhất là Ôn Nam, nhìn phản ứng thì cô ấy không cùng phe, nhưng cô ấy lại nói một câu làm tôi thấy rất đáng ngờ."
Bùi Dư Yến lẳng lặng nghe, thấy cô không nói tiếp mới hỏi: "Câu gì?"
Kỳ Trừng xoa hai bên huyệt thái dương, đầu cô đau dữ dội: "Cô ấy nói, cô ấy muốn ra ngoài để lấy tiền cứu nguy." Cô bổ sung thêm. "Nhưng bây giờ không có tiền."
Không biết có tra ra manh mối hay không, nhưng Kỳ Trừng cảm thấy đã có phương hướng sơ bộ, chỉ là không biết có phải đấy là lối ra hay không.
"Vậy là, dựa theo suy đoán này, có phải người cần tiền cứu nguy của Ôn Nam chính là người lấy Toái Tâm Tỏa Thạch không?"
Bùi Dư Yến từ tốn phân tích: "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì hai chuyện này có thể sẽ có liên quan, nhưng liên quan như thế nào, e là phải hỏi Ôn Nam mới biết được."
Nghĩa là, Ôn Nam là manh mối rất quan trọng để tìm lại Toái Tâm Tỏa Thạch.
Kỳ Trừng nhún vai, không nói gì nữa, chỉ cảm thấy cổ càng đau hơn. Đối mặt với Ôn Nam thấy chết không cứu, cô không biết tiếp theo phải vứt bỏ vướng mắc trong lòng thế nào để có thể mở miệng nói chuyện với cô ấy.
Trong quan niệm của cô, một người xấu và hèn yếu là hai chuyện khác nhau. Người như Ôn Nam không tính là quá ác, nhưng lại hoàn toàn dùng nắm đấm vô hình đánh mạnh vào trái tim của cô.
"Ôi ——" Bùi Dư Yến thở dài.
Kỳ Trừng hiếm khi nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ bất đắc dĩ của anh, mấp máy môi nhưng lại không biết hỏi từ đâu.
Anh chậm rãi bày tỏ: "Trước giờ tôi chưa từng gặp người nào như cô."
Kỳ Trừng không hề tổn thương hay nhụt chí, tự nhận mặt dày nói tiếp: "Tôi biết anh đang khen tôi mà."
Bùi Dư Yến sửng sốt, vô thức bật cười, chỉ là trong nụ cười chứa vẻ chua xót.
Trước giờ anh chưa từng gặp được người nào có thể dễ dàng trêu chọc tiếng lòng của mình như Kỳ Trừng, như nước ép cam, chua ngọt ngon miệng, cũng là kẹo bạc hà ở đầu quả tim, hít một hơi lạnh thì lục phủ ngũ tạng cũng run rẩy theo.
Cô đột ngột hỏi: "Vậy nếu sau này anh gặp được người như tôi thì sao?"
Bùi Dư Yến lắc đầu: "Không có đâu."
Kỳ Trừng bị ánh mắt kiên định của anh làm cho khiếp sợ, anh lại giải thích thêm: "Sẽ không gặp thêm ai đâu."
Vì đã thua trong tay cô rồi. Người phía sau có xếp hàng cũng vô dụng.
Bùi Dư Yến lo lắng cho tình trạng tối nay của cô nên cứ ở mãi trong phòng, thời gian càng muộn, anh lại càng không biết nên đặt tay duỗi chân ra chỗ nào, thấy Kỳ Trừng tinh thần phấn chấn, anh hắng giọng: "Cô còn chưa ngủ sao?"
Cô trở mình, ánh mắt trong trẻo, ra chiều nũng nịu: "Tôi không ngủ được. Anh Ba, anh kể chuyện xưa của anh đi, tôi muốn nghe."
Dứt lời, cô dứt khoát vén chăn nhỏ ra, khoanh chân ngồi dậy, dùng chăn nhỏ bọc thành thảm xung quanh, mặt mộc của cô không hề nhạt nhòa, có băng vải quấn trên cổ lại càng tăng thêm vẻ đẹp cấm kỵ.
Bùi Dư Yến sợ ban ngày cô bị kinh sợ mệt mỏi, khéo léo từ chối: "Con người tôi rất tầm thường, không có chuyện gì đáng nhắc tới."
"Đồ lừa đảo." Kỳ Trừng giận dỗi nói một câu, làm anh nhớ tới lần trước Kỳ Trừng cho anh kẹo, xem ra mình trốn không thoát rồi.
"Muốn nghe chuyện gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!