Edit: windy
"Mong cậu thông cảm, trừ phi tôi chết, nếu không thì tôi sẽ không buông tay."
Lời nói này khi đó, đáy mắt Lâm Lục Kiêu hiện lên vẻ kiên định thâm sâu đâm tới Nam Nguyệt Như, năm đó người kia cũng dưới màn mưa nói với bà như vậy.
Người đó nói: "Anh sẽ không dao động."
Lúc ấy lời nói kia có biết bao nhiêu kiên định, về sau ông ta liền tuyệt tình bấy nhiêu, Nam Nguyệt Như cảm thấy buồn cười.
"Cậu cảm thấy tôi sẽ tin tưởng cậu sao?"
Lâm Lục Kiêu ngược lại nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa càng rơi nặng hạt, giống như dệt một trời lưới, vây lấy bọn họ, anh một lần nữa quay đầu lại, nhìn chằm chằm Nam Nguyệt Như, nở nụ cười cực nhạt.
"Nam Sơ tin tưởng là được."
Ánh mắt Nam Nguyệt Như hết sức bình tĩnh, "Tôi không đồng ý hai người ở bên nhau."
Lâm Lục Kiêu không lên tiếng.
Nam Nguyệt Như nói: "Đúng, từ nhỏ tôi đã quản nó như thế, nhưng nó vẫn là con gái của tôi, chuyện đại sự của nó thân làm mẹ tôi vẫn phải nói một câu, tôi không đồng ý chỉ có một lý do, nó quá yêu cậu."
Đây là lý do quỷ gì thế, Lâm Lục Kiêu nhíu mày.
Nam Nguyệt Như: "Nhưng ở trong lòng cậu, quốc gia, với nó, cậu chỉ chọn một."
Lâm Lục Kiêu không lên tiếng.
"Không chọn được phải không?" Nam Nguyệt Như ôm cánh tay cười hừ, "Tham gia quân ngũ, không phải đều như vậy sao, ngoài miệng không ai có thể so được, nhưng khi quốc gia thật sự có việc gì, thứ vứt bỏ đầu tiên chính là bà xã của mình, tôi không đánh giá tinh thần trách nhiệm công việc của các cậu, thật xin lỗi, tôi là một người mẹ, nếu thật sự tiếp tục với cậu, tôi sợ cả đời này nó đều không đi nổi."
Phía sau bỗng nhiên có một tiếng trầm thấp vang lên.
"Nguyệt Như, bà quá cực đoan rồi."
Hai người đồng thời quay lại nhìn, ngoài của có một bóng lưng đứng đó, người nọ bước đi thong thả hai bước, gương mặt hòa ái dần dần hiện ra.
Lâm Lục Kiêu đứng lên, "Ba."
Lâm Thanh Viễn vẫy vẫy tay với anh, đi đến ghế cạnh anh ngồi xuống, nhìn Nam Nguyệt Như phía đối diện không nói một lời, khó có được nghe ông nói đùa: "A, ra nước ngoài dưỡng nhan sắc sao? Một chút cũng không thấy già."
Nam Nguyệt Như hừ một tiếng, "Sao ông lại tới đây?"
Lâm Thanh Viễn liếc mắt nhìn Lâm Lục Kiêu, hơi oán trách, nói với Nam Nguyệt Như: "Đã mười mấy năm không gặp, không cần không nể mặt tôi vậy chứ?"
Nam Nguyệt Như không chút lưu tình. "Không đạp ông một đạp là khách khí rồi."
Một câu của Lâm Thanh Viễn là cho oán hận của bà trở về, ngượng ngùng quay đầu nói với con trai mình, cố ý nói: "Đây là dì Nam của con, trước kia cùng đoàn văn công với mẹ con, về sau vào Làng giải trí, diễn mấy bộ phim liền nổi tiếng, dù sao cũng không mong chờ gặp mấy lão già bọn ta rồi."
Lâm Lục Kiêu cũng khó gặp được bộ dáng này của Lâm Thanh Viễn, ánh mắt mỉm cười đánh giá Nam Nguyệt Như.
Nam Nguyệt Như lại khó thở, "Có phải ông già nên hồ đồ rồi không? Nói vớ vẩn cái gì vậy?"
Lâm Thanh Viễn thở dài, chuyện cũ như thoi đưa, chậm rãi hiện lên trong màn đêm.
Nam ấy đoàn văn công xuống nông thôn biểu diễn, vừa vặn đến chỗ Lâm Thanh Viễn và cha Nam Sơ đi lính, lúc ấy điều kiện đều khá kém, lại đều là một đám đàn ông, cũng không chú ý gì.
Nam Nguyệt Như lên núi hút thuốc thì gặp phải cha Nam Sơ.
So với mẹ Lâm hoạt bát đáng yêu, Nam Nguyệt Như lại hơi trầm mặc chút, bà luôn nhíu nhíu mày, giữa lông mày có vô số tâm sự.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!