Edit: windy
Nam Sơ dùng điện thoại của trợ lý gọi cho Lâm Lục Kiêu.
Lâm Lục Kiêu mới từ trung tâm thương mại đi ra, một tay cầm một túi lớn, lúc xuống thang máy điện thoại vang lên, anh móc ra, "Tan làm rồi hả?"
Nam Sơ ở đầu bên kia bật cười khanh khách: "Sao anh biết là em?"
Lâm Lục Kiêu mở cửa xe, bỏ đồ vào, mở cửa tay lái chui vào, không vội vã khởi động xe.
"Trực giác."
Anh không cho nhiều người số điện thoại lắm, ngoại trừ mấy người anh em ra, nhận được số lạ gọi, cũng nghĩ là cô thôi.
Nam Sơ: "Trực giác của anh đã vượt qua cả giác quan thứ sáu của phụ nữ rồi, anh đi đâu vậy hả?"
"Mua chút đồ, trở lại rồi đây."
Giọng anh bình tĩnh, trầm thấp hoàn toàn khác với lúc ở trên giường, mang theo cảm giác lạnh lùng, qua tầng cách điện thoại, từ tính càng rõ ràng.
Nam Sơ không nhịn được trêu anh: "Nhanh lên! Người ta không chờ nổi nữa rồi!"
Lâm Lục Kiêu nở nụ cười, ra vẻ đứng đắn nói: "Không chờ nổi cái gì rồi hả?"
Nam Sơ càng bộc phát, gắt giọng: "Anh có biết nha…"
Nghe tới run lên.
Lâm Lục Kiêu liếm khóe môi nở nụ cười, không để ý tới cô: "Lúc có người tới tìm em, ừm, lúc ấy anh không mặc quần áo."
Muốn nói để cô chú ý chút.
Kết quả bên kia không bắt được trọng điểm, sau khi nghe được nửa câu kia, tức giận quát lên: "Anh để người ta xem hết rồi?"
Lâm Lục Kiêu tay ôm quyền che miệng, khụ một tiếng, "Mặc quần rồi."
"Lần sau em không có ở đó đừng có mà trần truồng, không có ai nhìn anh đâu." Nam Sơ "bất mãn" nói.
"…"
"Nghe thấy không."
Thật lâu sau, bên kia mới nhẹ giọng ừ rất thấp, "Nếu không gần anh có một quán mới mở, em tới đây?"
Nam Sơ ngẫm lại, "Cũng được, tìm chỗ cách âm tốt."
"…"
Lâm Lục Kiêu không nói gì nhìn đống đồ to đằng sau.
Đến chỗ quán mới.
Lâm Lục Kiêu vốn nghĩ tới đón cô, kết quả Nam Sơ nói, trợ lý đưa cô qua, không cần về đón, phiền toái. Anh dựa vào đầu giường nhíu mày hút thuốc, điện thoại trên giường rung lên, trượt qua, bấm nghe.
"Ba."
Giọng Lâm Thanh Viễn trầm ổn, "Có cần ta giúp không?"
Lâm Lục Kiêu vừa mới lấy số điện thoại của Nam Nguyệt Như từ chỗ Lâm Thanh Viễn, ở trên xe nghĩ tường tận soạn một tin gửi cho bà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!