Chương 78: Thiếu

Edit: windy

Trước khi xin nghỉ, Lâm Lục Kiêu xin nghỉ kết hôn bảy ngày.

Trước lúc lên xe, đám Triệu Quốc muốn tiễn anh, bị Lâm Lục Kiêu áp xuống, "Tôi cũng không phải sẽ không trở lại nữa."

Triệu Quốc kêu gào: "Nhỡ ở bên kia anh bị vợ anh câu hồn, không chịu trở lại, đám chúng tôi phải làm sao bây giờ?"

"Nói cuối năm chính là cuối năm, không điều lệnh tôi có thể tùy tiện rời khỏi đơn vị hả? Đi đây, trở về huấn luyện đi."

Lúc này mới tính là cho một viên an thần.

Sau khi Lâm Lục Kiêu lên xe vẫn gọi cho Nam Sơ, không cuộc nào nhận cả.

Mặt anh trầm xuống, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh sắc xinh đẹp, lá cây xanh biếc, đã không có lòng thưởng thức, cấy cối không ngừng lướt qua cửa kính xe, tâm trí thì, đã nay đến nơi cách ngàn vạn dặm.

Giống như đang nhớ nhà, cuối cùng đã cảm nhận được rồi.

Anh buồn chán xem lại lịch sử trò chuyện với cô.

"Bao giờ thì trở về vậy…?"

"Tiền thuê nhà của em tới hạn rồi, chuyển vào nhà anh nha, ga trải giường anh để ở chỗ nào?"

Cách một tuần sau anh trả lời lại: "Ngăn cao nhất của tủ quần áo, tìm được chưa?"

Cô tới hôm sau mới trả lời: "Không tìm được, em mua cái mới rồi, vẫn là màu đen."

"... Trở về nói cho em biết đồ để ở đâu."

"Được, ngày hôm qua gặp được thần tượng lúc nhỏ của em."

"Ừm?"

"Trước đây mới chào mừng anh ấy, một người liền chuyển sang bài của anh ấy, hiện tại anh ấy bảo dưỡng cực kì tốt, a… Đội trưởng, trước đây anh có thần tượng không?"

Trước đây?

Thần tượng trước đây là Chu Ân. Hay là Mao Trạch Đông.

"Chắc là đồng chí Mao Trạch Đông đi."

Bên kia: "..."

Anh giải thích với cô: "Trước đây ông nội anh kể chuyện cho anh và Lâm Khai, nào là đưa đón dài mười dặm phố, còn có lúc đó trên đồng tiền đều là đồng chí Mao Trạch Đông, liền tìm truyện kí để xem."

Về sau thật sự thích thật.

Đặc biệt từ Mao Trạch Đông tràn đầy khí phách, bao quát đất nước.

Anh mẫn cảm với chữ số, nhớ công thức rất nhanh, có vài công thức không cần xem cũng có thể tự mình suy luận được, đau đầu nhất chính là thơ ca, đặc biệt là thơ, học ở trong phòng học, nhìn chằm chằm quyển sách một tiết học, cả não vẫn trống rỗng.

Không giống như Đại Lưu, thành tích bình thường, thơ tình thì lại thuộc làu.

Chỉ riêng có từ Mao Trạch Đông là nhớ.

Hôm đó lại trả lời rất nhanh: "Rất có chí hướng nha đội trưởng…"

Anh nhếch môi cười cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!