Chương 6: (Vô Đề)

Editor: Thoa Xù

Lâm Khải quyết định chọn nhà hàng ở con đường đối diện, bốn người đi vào,

lập tức có nhân viên phục vụ đón tiếp, Lâm Khải đưa bánh ngọt cho nhân

viên phục vụ, "Đợi lát nữa cơm nước xong thì mang lên." Nói xong liền

lôi Nam Sơ vào phòng bao.

Nam Sơ rút tay mình ra khỏi tay cậu ta, hỏi "Sinh nhật cậu à?"

Cuối năm ngoái hai người quen biết nhau, chưa từng đề cập đến chuyện sinh nhật.

Vào phòng bao, cậu trai kéo ghế ngồi xuống, gác chân, vỗ vỗ cái ghế bên

cạnh bảo Nam Sơ qua ngồi, bộ dáng muốn ăn đòn quả thật giống y hệt anh

trai cậu ta.

Đợi Nam Sơ ngồi xuống, Lâm Khải lấy cái ly ở trước

mặt cô, rót nước cho cô, nghiêng sang bên cạnh nói: "Cô không cần phải

áp lực, tôi cũng không trông mong cô có thể tặng quà gì đó cho tôi, mọi

người cùng nhau ăn bữa cơm coi như là mừng sinh nhật cho tôi rồi."

Rót nước xong, đẩy cái ly qua, "Uống đi, không có bỏ độc."

Tay Nam Sơ mới vừa chạm vào ly, lại nghe cậu ta bổ sung thêm: "Cô không

biết anh tôi khó mời thế nào đâu, mười bữa nửa tháng cũng không thấy

mặt, cô đoán xem anh ấy làm gì?"

Nam Sơ nắm chặt cái ly, hết sức phối hợp lắc đầu.

"Phòng cháy chữa cháy." Vẻ mặt Lâm khải vừa sùng bái vừa kiêu ngạo: "Thế nào, bị dọa sợ rồi à?!"

"......"

Nam Sơ thầm nghĩ, bệnh thần kinh.

Đang nói chuyện, ngoài cửa có hai người tiến vào.

Hai con ốc sên chậm rì rì.

Lâm Khải quay đầu, nhìn Lâm Lục Kiêu chỉ chỉ chỗ ngồi đối diện với mình, nói: "Anh, ngồi đây này!"

Lâm Lục Kiêu tay bỏ túi sải bước qua.

Hạ Vãn đi theo sau tức giận bất bình nói: "Lâm Khải, sao cậu không gọi tôi ngồi?"

Lâm ngốc nghếch điềm tĩnh nói: "Chị cũng không phải là anh của tôi."

Hạ Vãn: "......"

Nam Sơ cảm thấy tội nghiệp cho Hạ Vãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!