Tối nay Đại Hoa là người phụ trách, vốn chỉ định tra xét chỗ này sớm một chút rồi thu quân về nhà dỗ vợ, kết quả, trên lầu lại có phát hiện khiến cậu có chút căng thẳng, chờ cậu ta thấy rõ thiếu niên mê man uể oải trên ghế sofa, lúc bắt ép mở mắt để kiểm tra đồng tử thì mới kinh hãi nói: "Lâm Khải?!"
Lúc còn nhỏ, ai mà không biết Lâm Lục Kiêu có một cậu em trai bảo bối.
Còn nhớ khi còn nhỏ, Lâm Khải dáng vẻ tuấn tú, khuôn mặt lúc nào cũng hồng hồng, dường như không bao giờ phá phách, nghịch ngợm, rất vừa ý người.
Bây giờ thấy dáng vẻ này, Đại Hoa không cách nào tiếp nhận.
Bị đồng nghiệp kéo trở lại: "Đội trưởng Hoa..."
Đại Hoa nhìn chằm chằm Lâm Khải, giọng nói căng thẳng: "Phạm phải tội gì?"
"Cậu ta hút ma túy."
"Oanh" một tiếng.
Đầu óc trong nháy mắt nổ tung, Đại Hoa chậm chạp bước tới, ra sức mở to mắt, cúi đầu quét mắt nhìn cậu thiếu niên đang vùi đầu ngồi trên sofa, gầy trơ xương như cây củi, cổ áo sơ mi để lộ ra một khoảng trắng bị bệnh ngoài da, trong đầu vẫn còn phảng phất hình ảnh cậu bé bảy tám tuổi luôn thích bám sau đuôi bọn họ, chỉ chớp mắt, người này đã lớn như vậy.
Nhưng hôm nay, cậu bé đang khom lưng ngồi trên ghế sofa đâu còn dáng vẻ ngày xưa, cúi đầu giữa hai đầu gối, thống khổ che mặt, vai cũng đang run rẩy. Đại Hoa không đành lòng nhìn tiếp, bắt đầu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Cậu làm sao vậy hả?!"
Toàn bộ quá trình Nam Sơ đều không nói gì, im lặng ngồi một bên, phối hợp với cảnh sát điều tra.
Đại Hoa đang phẫn nộ chuyển bình tĩnh, nói với người cảnh sát ở gần: "Xuống dưới lầu gọi ba người bạn của tôi lên đây."
Đại Hoa chuyển mục tiêu, chỉ vào Nam Sơ: "Cô gái này thì sao?"
Đồng nghiệp lắc đầu: "Không tra ra, nhưng vẫn phải đưa về xét nghiệm nước tiểu mới có thể xác định."
Đại Hoa chán ghét liếc nhìn cô gái xinh đẹp trên sofa, Nam Sơ từ đầu tới cuối đều rất bình tĩnh, từ lúc chuyện xảy ra cho tới bây giờ, cô một lời cũng không nói.
Ngoài cửa chợt vang lên một loạt tiếng bước chân, trước tiên là giọng nói hài hước của Đại Lưu, "Đại Hoa tìm chúng ta làm gì vậy? Sẽ không phải là tra ra trong ổ mại dâm có bạn gái cũ của cậu ta chứ?"
Sau đó là một giọng nói lạnh nhạt: "Bớt nói đi."
Lâm Khải nghe được giọng nói này, lập tức bất an, liếc nhìn Đại Hoa, đứng lên muốn đi, Đại Hoa một tay đè cậu ta xuống ghế salon.
Đại Lưu vẫn nói: "Đây là chuyện có thật mà, không phải tôi lừa cậu đâu, trước đây kể rằng có một cảnh sát trong lúc tra xét ổ mại dâm thì phát hiện ra bạn gái cũ thời đại học của mình, tình cảnh vô cùng khó xử."
Còn đang nói thì ba người đã đến trước cửa phòng bao.
Đại Lưu tiến đến chào hỏi, "Đội trưởng Hoa--", kết quả, vừa gọi xong thì sững sờ, đứa bé trước mặt Đại Hoa không phải là Lâm Khải sao?!
Lại đợi một chút---
Cô gái bên cạnh Lâm Khải, không phải là Nam Sơ sao?
Lâm Lục Kiêu là người cuối cùng đi đến, hai tay đút trong túi, dựa vào khung cửa, nhàn nhã cong khóe môi, vừa quay đầu nhìn--
Kết quả, vừa nhìn, liền không cười nổi nữa.
Khóe miệng dần thu lại nụ cười, người cũng chầm chậm đứng thẳng, dường như đang thu lại tất cả động tác.
Mà thiếu niên trên ghế salon cũng không còn dũng khí ngẩng đầu...
Cậu hoàn toàn rơi vào trạng thái không còn đường lui cùng với trốn tránh, trán đè trên đầu gối, cặp tay thon dài ôm chặt đầu, gân xanh trên mu bàn tay lộ rõ, cánh tay đều bầm tím, cậu đau xót, cậu hối hận, cũng đáng thương hại.
Nam Sơ cũng nhìn sang, ba người ở cửa tựa hồ đều đã hóa đá.
Chỉ có cô vẫn rất tỉnh táo, vẻ mặt trong sạch, còn nhàn nhạt nói với Lâm Khải: "Anh cậu tới--"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!