Anh xong rồi.
Lâm Lục Kiêu đã ngồi vào ghế, vẫn còn ngậm thuốc lá dựa vào lưng ghế suy xét vẻ mặt Nam Sơ lúc rời đi,, bị Đại Lưu vỗ mạnh vào gáy mới hồi phục lại tinh thần, "Ngẩn người cái gì vậy? Đây là bạn học cao trung của tôi, cô em Hứa Uẩn, còn nhớ không?"
Hứa Uẩn mỉm cười, ánh mắt điềm đạm nhìn anh.
Lâm Lục Kiêu chỉ cảm thấy đau đầu, bỏ qua một bên, tự mình cầm bình rượu, rót đầy, buồn bực uống hết.
Anh rõ ràng không kiên nhẫn như vậy, một chút mặt mũi cũng không giữ cho cô.
Nghĩ vậy, sắc mặt Hứa Uẩn trắng bạch, ý cười trên khóe môi cũng không giữ được nữa, xấu hổ mà rót rượu cho bản thân: "Đại Lưu, tôi quên nói với cậu, chúng tôi hiện tại ở cùng một đơn vị, cách đây không lâu còn gặp qua ở đơn vị."
Gian phòng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng rót rượu.
Hứa Uẩn rót rượu cho mình xong, lại đứng dậy rót cho Lâm Lục Kiêu, rót xong, đặt bình rượu xuống, trên gương mặt một lần nữa treo lên nụ cười, tới kính anh: "Nào, tôi kính cậu một ly."
Nâng ly xong cũng không để ý đến anh, tự mình ừng ực uống hết.
Vừa rồi ở cửa, nếu cô không nhìn lầm, Lâm Lục Kiêu nắm tay của cô nàng kia, nếu cô không nhìn nhầm, cô nàng kia còn đẩy anh.
Hứa Uẩn từ cao trung đã thích anh, cô được đặc cách tuyển từ huyện khác, đám playboy thích trêu chọc con gái, cô khinh thường, cũng không chơi với họ, Lâm Lục Kiêu cùng đám playboy kia quan hệ rất tốt, không, anh cùng nam sinh đều quan hệ tốt, cho nên cô tự động đem anh cho vào cùng một loại với bọn họ, một mặt giả vờ chán ghét anh, một mặt lại nghe trộm lúc nữ sinh trong lớp thảo luận về anh, nhịn không được dỏng tai lên nghe.
Cô biết hành trình cùng ước mơ làm quân nhân của anh.
Cô biết anh thích súng, xe tăng, máy bay.
Cô cũng biết anh thích đá bóng.
Thậm chí, ngay cả khi anh ngồi trên ghế, vẻ mặt lúc thảo luận bài tập với nam sinh xung quanh, cô đều nhớ rõ. Anh cầm bút, vạch một câu trên giấy, đối phương chợt tỉnh ngộ, cầm tờ giấy anh vừa tính toán đi nghiên cứu.
Cô vẫn luôn cảm thấy đàn ông như vậy, là không thể với tới, yêu một người nào đó, là điều không thể tưởng tượng.
Cô vẫn luôn cho rằng, anh không giống những người khác.
Nhưng kết quả là, anh chọn bạn đời, cũng chỉ vậy, dáng người, tướng mạo.
Dáng người, tướng mạo của Nam Sơ rõ ràng ưu tú, cô cũng không thể không biết tự lượng sức mình mà cạnh tranh với cô ấy.
Cô phải buông bỏ, khó tránh khỏi có chút thương tâm, cho dù không thể làm người yêu, cô cũng không muốn mất đi một người bạn như vậy.
Cho nên tối nay cô mới bảo Đại Lưu mời bữa này.
Đại Lưu ngồi một bên bình tĩnh nhìn Hứa Uẩn rót rượu cho Lâm Lục Kiêu: "Uống đi, thất thần cái gì đấy?"
Lâm Lục Kiêu không để ý đến cậu ta, cuối cùng mở miệng, hướng phía ghế lô nói câu đầu tiên, "Hứa--"
Bị Hứa Uẩn chặn lại.
Hứa Uẩn khoát tay, "Lâm Lục Kiêu!"
Xong rồi, uống đi.
Đại Lưu cảm thấy không khí này sao nhìn ái muội như vậy, đôi mắt vô tội mở to nhìn người này một cái, lại nhìn người kia một cái.
Nhìn Hứa Uẩn thì cảm thấy giống như hai người có chút gì đó, lại nhìn Lâm Lục Kiêu, thẳng thắn bộc trực, một chút gì đó cũng không có, Đại Lưu nghĩ thầm, chắc không phải là hai người này sống thoải mái quá, tiểu tử này vứt bỏ người ta chứ?
Tửu lượng của Hứa Uẩn không tốt, mới uống một chén mà khuôn mặt cùng viền mắt đều bắt đầu đỏ lên.
"Cậu nghe tôi nói đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!