Chương 44: (Vô Đề)

Trên thực tế, Lâm Lục Kiêu vừa mới bước ra khỏi cửa phòng bệnh, đã thấy hai người đứng ở cửa.

Anh chớp mắt một cái, không tình nguyện mà nói: "Sao ông lại đến đây?"

Bí thư Trương ở phía sau nháy mắt ra dấu với anh, Lâm Thanh Viễn vẫn giữ nguyên khí thế, nhíu mày, nghiễm nhiên nói: "Định ra ngoài?"

Lâm Lục kiêu quay đầu nhìn Thẩm Mục, gãi gãi mí mắt, biểu tình xấu hổ, nhỏ giọng ừm một tiếng.

Lâm Thanh Viễn là một người khôn khéo, liếc mắt nhìn anh một cái, chắp tay sau lưng, cất giọng không mặn không nhạt: "Vết thương trên lưng vẫn ổn chứ?"

"Không có vấn đề gì."

Anh cử động bả vai, ý nói mình đã khá hơn rồi.

Lâm Thanh Viễn cười hừ một tiếng, quay đầu nói với bí thư Trương: "Này, ông đi nói với bác sĩ Trương, cho nó làm thủ tục xuất viện."

Hử? Lâm Lục kiêu tay chống lưng, nhíu mày nhìn ông già trước mặt, nửa đêm chạy tới đây tìm mình gây khó dễ?

Bí thư Trương do dự nói: "Mới được có mấy ngày, vết thương vẫn chưa đóng vảy đâu, vẫn còn máu thấm trên băng vải đấy."

Lâm Thanh Viễn: "Tôi thấy nó rất khỏe mạnh mà, vừa rồi không phải còn định ra ngoài sao."

Lâm Lục Kiêu đã rõ, ông già này rốt cuộc khó chịu với mình chỗ nào, cúi đầu, vừa định nói chuyện, phía sau liền bị Thẩm Mục giữ chặt, nghiêng đầu liếc anh một cái, ý tứ

-- từ từ nói. Quay đầu cung kính nói với Lâm Thanh Viễn: "Bác Lâm, Lục Kiêu là ở bệnh viện buồn chán quá, muốn ra ngoài đi dạo, nếu bác không yên tâm, cháu sẽ đi cùng cậu ấy, lát nữa sẽ đem cậu ấy về cho bác."

Trước giờ, vẫn là con nhà người ta nhìn thuận mắt hơn, trong đám trẻ này, Lâm Thanh Viễn từ lâu đã thích Thẩm Mục, tiểu tử này so với Lâm Lục Kiêu đáng tin cậy hơn, lịch sự nhã nhặn, không giống tiểu tử nhà mình, tính khí thật tệ."

Bây giờ làm quân nhân cũng có chút tốt hơn, mấy năm trước chính là quản không nổi.

Lâm Thanh Viễn vung tay: "Đi đi. Thẩm Mục, cháu cũng đừng phụ sự tín nhiệm bác dành cho cháu, đừng để tiểu tử này gây chuyện."

Thẩm Mục cười nhẹ: "Lục Kiêu mấy năm qua đã thay đổi không ít, bác yên tâm."

Cứ như vậy thành công giải quyết, ra khỏi bệnh viện, Lâm Lục Kiêu cảm thấy có chút khó tin, mẹ nó, như thế nào có thể thuyết phục lão già cứng đầu kia vậy.

Hai người đi đến cửa xe, Thẩm Mục vỗ vỗ đầu xe, ý bảo: "Để tôi đưa cậu đi, dù sao cậu cũng không cách nào lái xe được."

Lâm Lục Kiêu gật đầu một cái, khoác áo khoác màu đen lên, kéo khóa lên cao, che đi quân phục bên trong, còn che nửa khuôn mặt, ban đêm gió có chút lạnh, thổi vào từ cổ áo, anh kéo kéo cổ áo, ngồi vào ghế phụ, bỏ tay vào túi áo, vừa lên xe đã nghiêng đầu nhìn Thẩm Mục, không biểu lộ cảm xúc nói: "Cậu là con trai ba tôi hả?"

Thẩm Mục một bên bật CD một bên liếc anh, hơi buồn cười: "Máu ghen của cậu cũng rất lớn nha."

"Có cái rắm."Lâm Lục Kiêu nhìn bên ngoài cửa sổ, hừ cười một tiếng: "Dù sao ông ấy nhìn người khác chỗ nào cũng đều tốt, còn thấy tôi thì liền không thoải mái."

"Ba cậu yêu cầu cao đối với cậu, nếu ông ấy không thương cậu, năm đó sẽ ngăn cản cậu sao? Bay về sửa lại nguyện vọng của cậu? Sau khi ông ấy ly hôn với mẹ cậu cũng không tìm người mới, khi đó ông mới hơn bốn mươi, nếu muốn liền có thể tìm một người, hai người sinh một đứa con, cậu còn có thể làm gì? Ông ấy làm như vậy là vì cái gì? Hơn nữa, năm đó ông ấy từ bỏ quyền nuôi dưỡng em trai cậu, đến bây giờ Lâm Khải vẫn còn hận ông, bây giờ coi như chỉ còn một người con là cậu, có thể không yêu thương?

Hai người chính là mạnh miệng, cùng tật xấu, đúng là cha con."

Đúng như vậy, Lâm Lục Kiêu từ nhỏ đến lớn làm chuyện gì cũng bị Lâm Thanh Viễn khinh thường, cũng chưa bao giờ khen anh, thậm chí còn hiếm khi yên tâm về anh, dường như không cách nào có được sự khen ngợi của ông, đối với Lâm Lục Kiêu mà nói,, nếu có một ngày Lâm Thanh Viễn khen ngợi anh, thật cũng giống như đại cô nương lên kiệu hoa

-- lần đầu tiên.

Thẩm Mục lái xe đi, đánh tay lái liếc anh một cái, chuyển chủ đề: "Cậu với cô nàng kia tốt hơn chưa?"

Lâm Lục Kiêu để tay bên cửa sổ, quay đầu nhìn ven đường, nghe thấy câu này liền cười: "Muốn nghe bát quái?"

Thẩm Mục nói: "Không thể nói như vậy, tôi đây là đang quan tâm cậu, vậy đổi câu hỏi khác, ai là người chủ động?"

Anh nghiêm túc nghĩ rồi nói: "Không nói được- -"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!