Chương 35: Bảo vệ

Editor: coki

Tay Lâm Lục Kiêu vừa mới đi cầm bộ đàm trên vai thì sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng nổ rất lớn, anh quay đầu lại thì thấy lầu năm nổ tung, một ngọn lửa lớn bốc lên, khói đen dầy đặc giống như một tấm màn màu đen trên sân khấu, ánh lửa đỏ rực chiếu sáng cả bầu trời.

Anh lập tức lấy bộ đàm xuống, hét lớn với đầu bên kia: "Tổ 1, tổ 2, báo cáo vị trí!!"

"Vị trí tổ 1 ở, đông khu tam vực, tọa độ, 031, 045."

"Tổ 2!"

Trong bộ đàm chỉ có tiếng xẹt xẹt, cả tổ 2 đều im lặng, không có một người nào nói chuyện.

Từ Á: "Hình như tổ 2 ở chỗ kho dầu bị nổ tung."

Trong lòng Lâm Lục Kiêu chấn động, giọng nói nặng nề: "Chuẩn bị chiến đấu!"

"Vâng!" Vài chiến sĩ chuẩn bị chiến đấu mang bình dưỡng khí, lập tức đứng nghiêm, thẳng lưng chờ đợi mệnh lệnh.

Đạo diễn ngăn bọn họ lại: "Bọn họ cần cầu cứu thì bọn họ sẽ hô lên, như vậy không phải đang ép buộc bọn họ chấm dứt cuộc tranh tài sao?"

Lâm Lục Kiêu hoàn toàn không thèm để ý đến đạo diễn, anh ngẩng đầu, nhìn thẳng về mấy chiến sĩ đang chuẩn bị chiến đấu: "Đi vào tìm người mang ra ngoài!"

Ở chung với nhau nhiều ngày nên đạo diễn vô cùng hiểu rõ tính tình của Lâm Lục Kiêu vì vậy hoàn toàn hết cách với anh, chỉ có thể nôn nóng sốt ruột nói: "Đội trưởng Lâm! Chúng ta đang ghi chương trình đấy!"

Vóc dáng đạo diễn đã mập lại lùn, lúc nóng nảy tóc mái trên trán bay bay, quả thật là một ông chú mập mạp buồn cười.

Rốt cuộc Lâm Lục Kiêu cũng nhìn đạo diễn, nói một cách ngạo mạn: "Ông không chịu thì cứ kiện đi!"

Đạo diễn tức giận đến ná thở, ông ta nổi trận lôi đình, muốn cãi nhau với anh nhưng lại bị anh cắt đứt một cách thô bạo.

"Nếu như bọn họ bị vụ nổ làm cho hôn mê không thể cầu cứu được thì làm thế nào? Ông không biết sau khi nổ sẽ xảy ra hỏa hoạn sao? Nếu bọn họ là hôn mê ở bên trong thì sẽ bị chết cháy, ông có biết không?! Ông không hiểu gì thì đừng nói nữa?!"

"Nếu nghiêm trọng như anh nói thì nhất định bọn họ sẽ kêu cứu!" Đạo diễn không chịu yếu thế.

Lâm Lục Kiêu chống nạnh, vẻ mặt không kiên nhẫn, anh thật sự không muốn thảo luận với cái tên ngu ngốc trước mặt về vấn đề này nữa.

Anh quay đầu nhìn sang thì thấy đã có hai người xuống.

Hai người mang kính bảo hộ, quân phục xốc xếch, trên người toàn là tro bụi, bình dưỡng khí mang lỏng lẻo sau lưng, vẻ mặt hốt hoảng, nhìn dáng vẻ hai người thì lính phòng cháy chữa cháy đều biết đã gặp phải sóng xung kích.

"Cút ngay!"

Lâm Lục Kiêu giắt bộ đàm lên vai, không khách khí đẩy đạo diễn mập lùn trước mặt ra, nhìn thế nào ông ta cũng phải gần trăm kí nhưng lại dễ dàng bị anh đẩy qua một bên. Đạo diễn có chút tức giận, còn muốn đuổi theo lý luận nhưng Lâm Lục Kiêu đã đoạt lấy một bình dưỡng khí cùng một túi dụng cụ sau đó dẫn theo mấy chiến sĩ xông vào bên trong........

Bên trong khói đen dầy đặc, hai khu vực đều đỏ rực sắc lửa, bảy thùng dầu đổ tràn mặt đất, tình thế rất không lạc quan.

Lâm Lục Kiêu chỉ tay ra lệnh: "Hai người các cậu qua bên kia tìm, nếu gặp người tổ một thì lập tức mang ra ngoài, đợi lát nữa bảo người của chúng ta vào dọn dẹp hiện trường."

Sau khi nói xong anh lập tức xoay người đi đến vị trí tổ hai, sau đó lấy bộ đàm trên vai xuống, điều chỉnh tần số hai: "Nam Sơ?"

Bên kia chỉ vang lên vài tiếng xẹt xẹt, may nhờ anh đã trải qua nhiều trận, kinh nghiệm phong phú nên thuận lợi tìm được miệng thông gió, lại căn cứ chảy vào hướng nhiệt độ của đám cháy để tìm được vị trí của vụ nổ, anh cầm bộ đàm gọi tên Nam Sơ mấy lần nhưng vẫn không hề được đáp lại như cũ.

Lâm Lục Kiêu luống cuống cào tóc, anh nghĩ lát nữa tìm được phải dạy dỗ cô nhóc này một trận thật tốt mới được, đến bộ đàm mà cũng làm mất được! Kết quả vừa mới bước thêm một bước đã dẫm phải một cái cục hình vuông màu đen, anh lập tức cúi đầu xem xét, mặc dù cách một lớp khói dày đặc nhưng vẫn có thể xác định được đây là bộ đàm của Nam Sơ, trên màn hình còn lóe lên ánh sáng của đường cong tần số hai.

Anh ngồi xuống cầm bộ đàm lên, ánh mắt nhìn về phía một bóng lưng gầy nhỏ đang cuộn tròn ở chân tường bên trái, ánh mắt mừng rỡ, cũng quên suy nghĩ muốn dạy dỗ cô..., chỉ hai ba bước Lâm Lục Kiêu đã bước tới kéo người ra sau đó ôm tới sát tường khu vực hai, nơi không có khỏi, gấp gáp hỏi hai tiếng: "Nam Sơ?!"

Trống trải nơi chốn đều là anh ngắn ngủi dồn dập hồi âm.

Ý thức Nam Sơ đang mơ hồ, mê man thì nghe có người ở gọi mình, đầu chôn ở trên đầu gối, làm thế nào cũng không ngẩng lên được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!