Editor: Thoa Xù
Giữa trưa hè, từng cơn sóng nhiệt cuồn cuộn, sau lưng là cảnh sắc tươi đẹp, hắt bóng xuống, những đóm sáng ấm áp loang lổ, đằng sau gốc cây là hai con người đang quấn quýt triền miên.
Lâm Lục Kiêu ấn Nam Sơ vào thân cây, cúi đầu hôn cô, môi lưỡi dây dưa, Nam Sơ khẽ than mấy tiếng trầm thấp, hé miệng, đẩy anh ra, "Thở không kịp nữa rồi này......"
Lâm Lục Kiêu khẽ cười bên tai cô, nhẹ nhàng thở: "Thể lực của em...... Hôn em một cái thì đã không thở nổi rồi à, trước đó còn diễu võ dương oai là muốn tìm cái chết hử?"
Nam Sơ vùi vào vai anh, nhéo một cái ngay cơ ngực anh, đầu Lâm Lục Kiêu vùi vào cổ cô, rên lên một tiếng, cắn tai cô: "Nhẹ chút không được à?"
Nam Sơ rục rịch trong ngực anh, khẽ nói: "Thể lực của tham mưu Hứa được đó, hay là anh tìm cô ấy đi?"
Lâm Lục Kiêu cười xấu xa nói mấy câu bên tai cô.
Nam Sơ nghe xong, mặt không đỏ tim không đập, không biến sắc, cười cười với anh, tay đã chụp lấy thắt lưng của quân đội bên hông anh.
Lâm Lục Kiêu cúi đầu liếc mắt nhìn, ngược lại hết sức thản nhiên, đuôi mắt nhếch lên cười, "Em có buông ra không đây,
-- đây chính là khóa quân đội đó, lần trước đó là do em dẫm cứt chó thôi --"
Theo sau là một tiếng "lạch cạch", thắt lưng bị nới lỏng, quần lính lỏng lẻo, dây lưng bung ra, giắt trước bụng, giống như con rắn đang thè lưỡi, đang diễu võ dương oai với anh đấy.
Lâm Lục Kiêu cúi đầu xem xét: mẹ nó.
Nam Sơ vỗ vỗ tay, dựa vào thân cây, đôi mắt đen nhánh xoay chuyển, "Em tập thật lâu rồi đấy, khóa cài quân đội thật đúng là không tốt chút nào --"
Cô nhóc chết tiệt.
Vừa định lôi cô ra huấn luyện một trận, phía sau truyền đến một tràng tiếng bước chân, Lâm Lục Kiêu lườm một cái, kéo Nam Sơ qua, xốc lên ném vào sau lùm cây, còn anh thì xoay người nhảy vào, trực tiếp đè thân hình rắn chắc lên người Nam Sơ.
Cô nàng bị anh đè phía dưới không nhúc nhích, nháy mắt mấy cái, lặng lẽ nói: "Là ai?"
Anh thở dài một tiếng, ngón tay đạo đắp trước mặt Nam Sơ, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn sạch sẽ trắng noãn của cô.
Nam Sơ nằm trên cỏ, sau lưng anh là ánh mặt trời, ánh sáng vàng hắt vào, chiếu lên bóng dáng người đàn ông hiếm khi dịu dàng đang ở trên người mình, lần này, thật là xuyên tim.
Nam Sơ ôm cổ anh, ngẩng mặt tiến lên, đôi môi mềm mại nhẹ nhàng cắn liếm, hai mắt nhắm lại, rất là hưởng thụ, Lâm Lục Kiêu vừa lắng nghe tiếng bước chân bên tai, vừa hôn cô, bàn tay cũng bắt đầu không thành thật, luồn vào từ dưới vạt áo cô......
Nam Sơ cố nén không phát ra tiếng.
Dần dần, hơi thở của hai người từ từ nặng nề......
Hơi nhịn không được, than nhẹ ra tiếng, Lâm Lục Kiêu dừng lại, chống đất, cười xấu xa với cô, hơn nữa còn là kiểu cười mang ý xấu xa hư hỏng.
Nam Sơ dùng chân đẩy hàng của anh, Lâm Lục Kiêu trực tiếp đè cô lại, lập tức hôn lên môi cô, hai người náo loạn trong lùm cây, giọng nói ở bên ngoài vẫn chưa chịu ngừng.
"Không bị người ta nhìn thấy chứ?"
"Tất cả mọi người ngủ rồi, Nam Sơ không có ở ký túc xá, không biết đi đâu rồi?"
Là Từ Á và Mục Trạch.
Mục Trạch kéo cô nàng, "Đi, anh biết một chỗ, không có ai."
Từ Á thẹn thùng đi theo sau.
Nhưng mà chính là gò đất phía sau rừng cây nhỏ, bên cạnh có bụi cây che lại.
Trong chốc lát, chỉ nghe thấy mấy tiếng rầm rì, hơi thở trầm đục và gấp gáp......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!