Chương 24: (Vô Đề)

Nam Sơ sửng sờ nhìn nửa chén cơm trước mặt, người đã không còn ở đây, thoảng qua như một cơn gió.

Cửa căn tin rộng mở.

Ngay sau đó lại là một trận tiếng bước chân dồn dập, có mấy đạo bóng dáng lướt qua cửa, dưới ánh mặt trời, là dáng vẻ bọn họ liều lĩnh, dũng cảm tiến tới, Nam Sơ tựa hồ như thấy được những hạt bụi dưới chân họ.....

Đội viên khác đang nghỉ trưa, Lâm Lục Kiêu là người đầu tiên vọt tới gara, cấp tốc thay đồ phòng cháy, bên tai mang một tai nghe vô tuyến, một bên nghe tiếp tuyến viên báo tình huống hiện trường, một bên cúi đầu nhìn đồng hồ, không đến một phút đồng hồ, đội viên chuẩn bị xong, anh lên xe, phân phó đội viên xuất phát.

Trong tai nghe vẫn là giọng của tiếp tuyến viên:

"Đông khu Bắc Giao có nhà máy hóa chất nổ mạnh, trước mắt phỏng chừng nhân viên kẹt bên trong là hai trăm người, đều là công nhân nhà máy hóa chất, khu vực này rất rộng, tìm lối vào sẽ tương đối khó khăn, còn có nhiều chất lỏng dễ gây cháy nổ, mọi người chú ý an toàn, đã phái đội ba và đội năm qua trợ giúp."

Lâm Lục Kiêu nhìn ngoài cửa sổ, điều chỉnh tai nghe, "Đã biết."

Sau đó, ngắt.

Kết quả xe vừa chạy đến cửa đã bị tổ chương trình ngăn lại.

Đạo diễn vừa nghe người ta nói đây là một vụ nổ lớn, ngựa không dừng vó chạy tới, hi vọng mãnh liệt có thể mang theo bọn họ đến hiện trường ghi hình lấy cảnh.

Lấy cảnh? Chuyện liên quan đến mạng người, bị họ dùng hai từ nhẹ bẫng này để yêu cầu, Lâm Lục Kiêu im lặng, ngay cả đội viên đều bốc hỏa. Tính tình Lâm Lục Kiêu vốn không tốt, tức thời cũng không tức giận, hạ cửa sổ xe xuống, rống lên một câu với người bên ngoài: "Tránh ra."

Đạo diễn bị người này rống la, trong lòng mặc dù không vui, nhưng ở địa bàn của người ta, không dám biểu hiện rõ ra, còn nói thêm, "Chúng tôi muốn có một cảnh quay trực tiếp."

Lâm Lục Kiêu triệt để lạnh mặt xuống, "Cảnh quay trực tiếp chúng tôi sẽ chuẩn bị sau, hôm nay là một vụ nổ lớn! Tôi sợ các người có mạng đi nhưng không có mạng ra, nhanh tránh ra, bằng không tôi lập tức xin đình chỉ chương trình của các người!"

Nói xong nâng cửa sổ xe lên, phân phó đội viên: "Lái xe, hắn không nhường đường thì tông thẳng."

Thanh âm lãnh triệt rồi.

Chờ xe rời đi, đạo diễn tức giận đến ném cuốn vở xuống, ngẩng đầu liền mắng trợ lý phía sau, "Cậu nói hắn ta là cái thá gì?! Là cái gì hả? Chỉ là một tên trung đội trưởng đội phòng cháy, ngay cả thiếu tá cũng không phải, cậu nói hắn ta ngạo mạn cái gì chứ?!"

Trợ lý cúi đầu, không nói một lời.

Đạo diễn vuốt tóc, thở hổn hển, nhìn bóng dáng xe cứu hỏa phía xa, giận quát một tiếng: "Nói chuyện!"

"Ba anh ta... Là thiếu tướng."

Đạo diễn trung niên thở ra một hơi, thổi bay tóc mái phía trước, "Ông đây không biết sao? Còn cần cậu nhắc tôi hả?!"

...

Căn tin, Nam Sơ cúi đầu ăn cơm, tất cả đồ còn lại trong chén đều ăn hết.

Dì làm bếp thở dài đi ra, dọn chén của Lâm Lục Kiêu xuống, vừa dọn vừa nói, "Bao giờ cũng như vậy, đi vội, đến cơm cũng không kịp ăn vào miệng."

Nam Sơ dừng động tác lại, ngẩng đầu nhìn dì.

Dì làm bếp trong căn tin cười cười với cô, "Con ăn nhiều một chút, không đủ dì lại lấy cho, bên trong còn, chờ đội trưởng Lâm trở về, dì lại lấy cho cậu ấy."

"Bọn họ thường xuyên như vậy ạ?"

Dì làm bếp thấy nhiều trường hợp như vậy, "Người dân báo nguy cũng sẽ không quản lúc đó con đang ăn cơm hay đang ngủ đâu."

Quả thật vậy.

Đại đa số người ta hay cho rằng, phòng cháy công an thầy thuốc y tá các ngành nghề này đều giống nhau, trong đó chua xót khổ lạt chỉ có bản thân trải qua mới rõ ràng được, Nam Sơ vừa tới đây đã nghe Thiệu Nhất Cửu nói qua một chuyện.

Đại khái cũng mấy tháng trước, bọn họ nhận được một cuộc điện thoại báo nguy, đến từ khu biệt thự Bắc Tầm (Cửu Giang), con mèo của một cụ bà mắc kẹt trên cây, con trai bà cụ gọi báo nguy, công an tìm phòng cháy, qua tay lại gọi điện thoại phòng cháy, ngày đó vừa khéo Thiệu Nhất Cửu trực ban, anh tìm hai người trong đội qua lên cây đưa con mèo xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!