Editor: Thoa Xù
Lưu Hạ Hàn chạy còn nhanh hơn những người còn lại, gỡ bao cát của Nam Sơ cũng biết nếu bị Lâm Lục Kiêu nhìn thấy được nhất định sẽ phạt, anh ta không muốn cự lại, dù sao đây cũng là kỷ luật quân đội, không phải chuyện gì bọn họ cũng có thể tự quyết định được, đương nhiên anh ta cũng sẽ không hối hận về quyết định này, thật ra thì bất cứ người đàn ông nào nhìn thấy cũng sẽ không nhịn được mà gánh một phần giúp cô ấy, dù cho sau khi chương trường phát sóng mọi người có nghĩ thế nào đi nữa.
Thật ra thì anh ta mới vừa phát hiện tiểu đội trưởng Thiệu cũng muốn gánh dùm Nam Sơ, nhưng không biết có phải nguyên nhân nằm ở huấn luyện viên Lâm hay không, cuối cùng cũng không dám.
Thiệu Nhất Cửu hiểu rõ tính tình của Lâm Lục Kiêu.
Quả nhiên, khi Nam Sơ thở hổn hển chạy qua vạch kết thúc thì Lâm Lục Kiêu nhìn cô, mặt mày bình thản, giọng nói hờ hững: "Thêm ba vòng."
......
Có thể chửi bậy không?
Nam Sơ dừng lại, nhìn chòng chọc anh một lát.
"Dừng lại làm gì?" Lâm Lục Kiêu nói với ánh mắt sâu sắc.
Ánh mắt kia giống như đang nói ——
Đây chính là kết quả của việc trêu chọc tôi.
Nam Sơ liếc mắt, nhấc chân chạy về phía trước, bóng lưng nhỏ gầy thất tha thất thểu, dường như không khí trong phổi đã bị hút hết, đầu óc căng phồng lên.
Phạt đi, phạt đi.
Một ngày nào đó anh đừng có ngã vào tay em.
Tất cả mọi người chạy xong, chỉ còn lại Nam Sơ và Lưu Hạ Hàn.
Lưu Hạ Hàn bắt kịp Nam Sơ trên đường thẳng, Lưu Hạ Sàn còn một vòng cuối cùng, Nam Sơ còn hai vòng cuối cùng.
Hai người chạy song song.
Lưu Hạ Hàn tràn ngập áy náy nói: "Xin lỗi em, hình như tôi không giúp được gì mà còn gây thêm phiền toái."
Nam Sơ quay đầu lại liếc nhìn anh ta, không hề gì nhún vai, "Không sao, nếu không phải tại tôi, anh cũng không cần phải chạy thêm mấy vòng này."
Lưu Hạ Hàn cười với cô, "Thật ra thì em không như tin tức bên ngoài nói."
"Thế nào?" Nam Sơ điều chỉnh hô hấp, bình tĩnh hỏi.
Lưu Hạ Hàn phối hợp thả bước chân chậm lại, "Lạnh lùng phản nghịch nè, thật ra thì em chính là cô nhóc hơi bướng bỉnh."
Nam Sơ giật nhẹ khóe miệng, cảm thấy buồn cười, "Anh cũng xem tin vịt hả?"
"Là mấy ngày trước, tổ chương trình có đưa danh sách, tôi cố ý tìm hiểu đôi chút, cũng là để sau khi vào đội cùng hòa hợp và hổ trợ chăm sóc nhau, em đừng nói em vẫn không biết anh là ai nha?"
Nam Sơ chỉ nghe Thẩm Quang Tông nói qua, thật sự cũng không có cố ý tìm hiểu qua.
Đối với mấy đội viên này cũng hỏi thăm một cách đại khái, về phần tác phẩm tiêu biểu của đối phương, bảo cô nói thì thật sự là nói không ra, thật may là Lưu Hạ Hàn cũng không có hỏi cô cái này, chỉ vỗ vỗ vai cô rồi tiếp tục chạy, cổ vũ tinh thần.
Loại cảm giác này vẫn rất kì lạ, ngay trong khoảnh khắc đó, Nam Sơ đột nhiên cảm thấy mình có được một người bạn........
Giữa trưa, mặt trời như quả cầu lửa nóng bức, thiêu nướng cả vùng đất, giống như có thể nhìn thấy mặt đất bốc khói, tất cả mọi người bị phơi nắng đến mơ mơ màng màng.
Tiếp theo là một tiếng trầm thấp của Lâm Lục Kiêu: "Giải tán."
Một bóng người mảnh mai lao ra khỏi hàng ngũ, chạy đến dưới bóng cây, vịn thân cây khom lưng ói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!