Chương 9: Đây là sự báng bổ.

"Kẽo kẹt——"

Cánh cửa còn chưa mở hẳn, mùi nước hoa nồng gắt của Phó Linh Linh đã xộc thẳng vào mũi khiến Kỷ Tân theo bản năng lùi nửa bước.

Từ khe cửa, người phụ nữ liếc thấy thiếu niên gầy gò trong bộ đồ ngủ ngồi trên xe lăn. Tầm mắt bà ta còn len lén lướt vào trong phòng, khóe môi chậm rãi nhếch lên, tựa hồ cùng mùi hương chói gắt kia phô bày hết thảy niềm vui vẻ trong lòng.

"Tiểu Kỷ ơi Tiểu Kỷ." gương mặt đầy dấu vết nhân tạo của Phó Linh Linh vừa rồi còn vương nụ cười, giây tiếp theo, âm cuối bỗng kéo dài rồi vụt thu lại cùng với khóe môi:

"Trước đây Tiểu Vũ từng nói cậu vụng trộm với người khác..."

Kỷ Tân hơi sững lại, nhướn mày nhìn về phía kẻ tung tin đồn sau lưng bà ta, nhưng lại thấy Cố Vũ Hâm cũng ngây ngẩn, trông hết sức mơ hồ.

Phó Linh Linh khẽ nghiêng đầu chặn ánh mắt cậu, mím môi cười nhạt:

"Câu này tôi tuyệt đối không tin."

Kỷ Tân nhất thời không đoán được mẹ kế trên danh nghĩa của Cố Luật Trì đang muốn giở trò gì. Chỉ thấy mí mắt bà ta khẽ cụp, tầm mắt lướt qua lớp sơn đỏ tươi trên móng tay mới làm, rồi bất chợt ngẩng đầu, ánh mắt chợt lóe sắc lạnh:

"Chỉ là, người chết là lớn nhất——"

"Bịa đặt rằng Luật Trì chết đi sống lại, cái này cậu cũng dám nói ư!"

Vẻ mặt của Phó Linh Linh lập tức trở nên lạnh lùng, ánh mắt đánh giá chàng trai trên xe lăn từ trên xuống dưới. Không ngờ, người "con dâu" vốn dĩ không có chút tồn tại nào lại chỉ với một câu nói đã khiến đứa con trai ngốc nghếch của bà xoay như chong chóng.

Bà ta vô thức liếc ra phía sau, sắc mặt thoáng thay đổi.

Tên ngốc này lại rướn cổ ló ra như chó con, ánh mắt thẳng thớm dán chặt vào xương quai xanh thấp thoáng trong cổ áo lỏng lẻo của tên què kia.

Phó Linh Linh hít mạnh một hơi, ném cho gã cái nhìn hận rèn sắt không thành thép, đang định quay đầu nghe xem Kỷ Tân còn bịa đặt ra cái cớ gì, nhưng ánh mắt vừa chạm đến cửa, nhịp tim bà ta bỗng dưng tăng tốc một cách khó hiểu.

Gương mặt người phụ nữ khựng lại, rõ ràng là mình đang nắm lẽ phải, vậy mà không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cơn hoảng hốt khó tả.

Đúng lúc này, một cái bóng mờ mịt như chiếc lưới từ trên giáng xuống, trùm kín cả thân thể chàng trai ngồi trên xe lăn. Lần này không chỉ Phó Linh Linh mà ngay cả Cố Vũ Hâm kinh ngạc ngậm chặt miệng.

Sắc mặt họ lập tức biến đổi, cả người lạnh buốt.

Từ trong bóng đen hiện ra gương mặt lạnh lẽo và sắc bén, ngoài Cố Luật Trì thì còn có thể là ai!

Người đàn ông cao lớn vốn đã bị những bước chân không mời mà đến quấy nhiễu suy nghĩ. Dù Kỷ Tân đã nói cứ để cậu tự mình xử lý "phiền phức" ngoài cửa, Cố Luật Trì cũng cố ép bản thân phớt lờ những âm thanh chói tai mà người đàn bà kia phát ra. Thế nhưng mùi hương quen thuộc, khó ngửi ấy lại hết lần này đến lần khác trêu tức khứu giác hắn —— nghĩ đến chuyện vật sở hữu của mình từng bị kẻ khác nhòm ngó, thậm chí chạm vào, tiếng ù ù trong đầu hắn càng thêm chấn động.

Kỷ Tân cũng nhận ra sự khác thường của hắn. Giữa trán lấm tấm mồ hôi lạnh, cậu khẽ siết hai đầu ngón tay trong lòng bàn tay, như hạ quyết tâm. Cuối cùng, cậu kéo bàn tay lạnh lẽo của hắn đặt lên vai mình, rồi quay đầu nở nụ cười dịu dàng:

"Luật Trì, anh ra rồi à."

Như bị hơi ấm từ cơ thể người trước mặt bỏng đến, lại bị đôi mắt đen láy của Kỷ Tân nhìn chằm chằm, Cố Luật Trì thoáng chốc quên cả hít thở. Đầu ngón tay hắn siết chặt lấy lớp vải bông mỏng mềm, đến khi tiếng rên đau khẽ bật khỏi môi chàng trai vang bên tai, yết hầu hắn cuộn lại, tuy tay đã buông lỏng nhưng nhịp tim trong lồng ngực lại đập ầm ầm đến mức đáng sợ.

"Con thật sự—-" chưa chết.

Sắc mặt Phó Linh Linh vặn vẹo thấy rõ, giây sau cổ họng bà ta nghẹn cứng.

Người đàn ông rõ ràng bị tiếng nói quấy rầy, tầm mắt lạnh lẽo lia sang gương mặt bà ta, ánh nhìn hoàn toàn không dành cho một người sống.

Chân người phụ nữ thoáng cái nhũn ra, suýt không đứng vững, may mà có đôi tay sau lưng kịp đỡ lấy. Cố Vũ Hâm khó khăn lắm mới rời được ánh mắt khỏi bàn tay đang đặt trên vai Kỷ Tân, giọng run run khuyên nhủ mẹ:

"Nhìn cũng đã nhìn rồi, giờ xác nhận anh cả vẫn bình an trở về. Hay là… chúng ta đừng quấy rầy bọn họ đoàn tụ nữa?"

Sắc mặt Phó Linh Linh thoáng dao động, rốt cuộc mới đứng vững trên đôi giày cao gót.

Bà ta thẳng tay đẩy con trai sang một bên, tự nhủ mọi thứ vừa rồi chẳng qua do tụt huyết áp. Đùa sao, ngay cả ông cha cũng ngã gục trước mình, thì Cố Luật Trì này có đáng là bao? Chết thì đã sao, chưa chết lại thế nào? Dù gì cũng lớn lên ngay trước mắt bà ta, là sói hay là chó, chẳng lẽ bản thân bà còn không nhìn ra?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!