Sáng sớm hôm sau, Kỷ Tân mở mắt.
Một tia nắng đổ xuống từ cửa sổ, kèm theo làn gió sớm trong lành, chiếc đồng hồ treo tường chỉ đúng sáu giờ. Cậu chớp chớp mắt, thở dài một tiếng: cậu phát hiện bản thân đã thích nghi với vai trò "người vợ" của Cố Luật Trì quá tốt.
Rửa mặt qua loa xong, đến giờ chuẩn bị bữa sáng cho "chồng", Kỷ Tân đi đến trước thang máy, trong mắt mang theo vài phần tê liệt. Nếu không phải ngày nào cũng kiên trì thúc giục hệ thống nhanh chóng sửa chữa bug của thế giới này, e rằng cậu đã thật sự sinh ra ảo giác rằng mình sẽ cùng Cố Luật Trì sống cả đời ở đây.
Nghĩ đến đó, trong lòng cậu lập tức chửi hệ thống lẫn Cố Luật Trì một trận xối xả. Cánh tay vừa đưa lên, ánh nắng ngoài cửa sổ bỗng trở nên chói mắt, mày cậu nhíu lại, thầm nghĩ sẽ đổi bữa sáng hôm nay thành món cháo yến mạch mà người đàn ông ghét nhất.
Cánh cửa thang máy mở ra, vẻ mặt Kỷ Tân như gặp ma, bao nhiêu bất mãn treo trên gương mặt trước đó bị nuốt ngược trở vào——
Lưng của Cố Luật Trì thẳng tắp như một đường kẻ sắc lẹm, hai cánh tay như hai vật nặng rủ xuống hai bên. Các cơ mặt căng chặt khiến đường nét gương mặt càng thêm sắc bén. Rõ ràng là đang ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da bê mềm mại với hình dáng đầy đặn, nhưng lại không để lại một vết lõm nào do trọng lượng, mang lại cảm giác tách biệt mạnh mẽ, không giống người sống.
"Chào buổi--"
Chữ "sáng" còn chưa kịp thốt ra, Kỷ Tân đã nhanh mắt nhận ra một chi tiết còn khiến cậu kinh ngạc hơn việc Cố Luật Trì ngồi chình ình trên sofa từ sáng sớm —— chiếc áo sơ mi denim trên người hắn rất quen mắt.
Chính là cái áo hôm qua..... Nói cách khác, Cố Luật Trì cả đêm không ngủ?
Nghi vấn nghẹn lại nơi cổ họng, Kỷ Tân không nhịn được vươn cổ nhìn kỹ, phát hiện đối phương không phải nhắm mắt dưỡng thần hay cúi đầu trầm tư, mà đôi mắt hơi trũng sâu kia đang nhìn thẳng phía trước. Bởi quá mức tập trung, trông hắn hệt như bị một loại nguyền chú nào đó trói chặt không thể động đậy.
Màn hình trước mặt thay đổi hình ảnh, ánh sáng phản chiếu trong đôi đồng tử đen thẳm của hắn cũng chớp lóe theo.
Kỷ Tân cau mày, hơi nghiêng người men theo tầm nhìn kia, suýt nữa thì lăn khỏi xe lăn.
Trên màn hình tivi, một đôi nam nữ trẻ tuổi, làn da bị làm mịn đến mức không nhìn ra tuổi thật của diễn viên. Chỉ thấy phục trang rẻ tiền, trang điểm và kiểu tóc gắng gượng giả vờ trẻ trung, thêm vào đó là diễn xuất khoa trương đến mức khiến mí mắt người ta giật liên hồi... chính là bộ phim được cả mạng xã hội chê bai thậm tệ, nhưng độ hot lại tăng vọt không ngừng, được mệnh danh là "thần kịch của năm".
"..." Nhận ra sự thật, Kỷ Tân ôm bụng, má suýt nữa bị cắn chảy máu vì cố nhịn cười.
Cậu thật sự không cách nào liên hệ dáng vẻ thường ngày nghiêm khắc, cứng nhắc, chẳng bao giờ nở nụ cười của Cố Luật Trì với một người chẳng buồn thay áo, ngồi thẳng đơ suốt đêm chỉ để cày phim. Chỉ cần nghĩ đến tâm trạng cuồn cuộn sóng ngầm của hắn khi nghe những lời thoại máu chó đó, khóe miệng cậu đã trở nên khó mà kìm nén hơn cả báng súng AK.
Kỷ Tân len lén ghé lại gần, định từ nét mặt đối phương moi thêm chút thú vui, ai ngờ vừa khéo bắt gặp ánh mắt hắn nghiêng sang nhìn mình, cả người lập tức cứng đờ:
Người đàn ông ngẩng mắt nhìn lên, vẻ mặt gượng gạo, như không quen điều khiển các cơ nơi chân mày và khóe mắt. Vậy mà bất chợt, lông mày hơi cong, đuôi mắt nhếch lên như mang ý cười, song ánh nhìn tận đáy mắt lại giống như rắn độc trườn trên gương mặt Kỷ Tân, kết hợp với khóe môi gượng gạo run rẩy, cả một dáng vẻ rời rạc, tối tăm khó lường.
Các ngón tay run rẩy, Kỷ Tân ngay lập tức cảm thấy cái đầu dùng để đối diện với Cố Luật Trì nặng nghìn cân —--
Không biết có phải hoa mắt hay không, đôi mắt của Cố Luật Trì dường như đang "cười", nhưng đáy mắt hoàn toàn không có lấy một tia ấm áp.
Thậm chí từ đầu đến cuối… hắn còn chưa chớp mắt một lần.
Bị hắn nhìn chằm chằm không rời, Kỷ Tân hít mạnh một hơi, môi bỗng trở nên trắng bệch. Cảnh tượng người đàn ông trân trân nhìn vào màn hình tivi vừa rồi liên tục lóe sáng trong đầu cậu. Chân mày khẽ giật, trong đầu cậu chợt nảy lên một ý nghĩ vừa táo bạo vừa quỷ dị——
Cố Luật Trì không phải đang "xem" tivi, mà là… đang học hỏi, nghiên cứu.
Trong thoáng chốc, bầu không khí bởi sự im lặng vô thanh mà trở nên càng thêm phức tạp.
Đúng lúc này, tiếng cười của nam chính trong phim lại không đúng lúc vang lên, rơi vào tai Kỷ Tân chẳng khác nào hòn đá dội xuống mặt hồ, khơi dậy gợn sóng tận đáy lòng cậu: vẻ mặt cười nhưng không cười của Cố Luật Trì tuyệt đối không phải không có căn nguyên.
So với nghiên cứu, chi bằng nói hắn đang bắt chước ——
Bắt chước cách, để, mỉm, cười, giống như một đứa trẻ sơ sinh.
Đến đây, tim Kỷ Tân thắt lại, bản thân cậu cũng bị suy đoán của mình dọa sợ.
Phía bên kia, Cố Luật Trì vì không nhận được phản ứng từ con người, tự mình dời ánh mắt trở lại màn hình. Đường xương mày vốn dài, sống mũi cao thẳng, một khi cơ mặt hoàn toàn thả lỏng thì tỏa ra vẻ lạnh lẽo xa cách, khiến người khác chẳng dám lại gần.
Một tia khó chịu thoáng qua nơi đuôi mắt hắn —— hắn bắt đầu nghi ngờ, cái khung sắt nhỏ bé kia, hình ảnh ghép từ vô số điểm ảnh cùng những con người ồn ào bên trong, liệu có thật sự có giá trị tham khảo?
Ít nhất từ phản ứng của người vợ loài người mà xét, "thiện ý" vừa rồi của hắn không tính là thành công.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!