Chương 7: Bánh kem xoài.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, luồng gió đêm tối mang theo hơi lạnh thổi lướt qua sau gáy ướt đẫm mồ hôi lạnh của Kỷ Tân.

Một cảm giác áp lực quen thuộc ập đến, nhưng cậu vẫn không thể dứt ánh mắt khỏi đôi môi của Cố Luật Trì, trong đầu toàn là cảm giác từ môi và lưỡi của đối phương. Kỷ Tân không khỏi hoài nghi nguyên nhân khiến cậu khó nhọc th* d*c lúc này là vì người đàn ông đang đứng ngoài cửa với vẻ mặt giận dữ, hay vì nụ hôn… thô bạo, chẳng dính chút tình cảm nào?

Nghĩ đến vế sau, cơ hàm bên má cậu khẽ căng lên.

Cùng lúc đó, nhiệt độ xung quanh giảm xuống đột ngột, cái lạnh thấu xương theo luồng không khí lan tỏa khắp nơi. Rõ ràng là đầu hè nhưng lại có cái lạnh ẩm ướt của cuối thu.

Kỷ Tân rùng mình một cái, buộc mình dời ánh mắt sang chỗ khác trên người Cố Luật Trì. Nhưng đối phương vẫn đứng sừng sững chắn ở cửa như bức tường đồng vách sắt, giữ nguyên tư thế mở cửa mà không hề có ý định lên tiếng. Hàng mi hắn cụp xuống, dáng vẻ như đang trầm ngâm, nhưng nếp nhăn giữa lông mày đã tố cáo rõ ràng tâm trạng bực bội. Trong mắt Kỷ Tân, dáng vẻ ấy giống hệt như chỉ cần đối phương ngẩng mắt lên thì sẽ dùng ánh nhìn mà xé cậu thành từng mảnh.

"……" Ngoài kia gió lớn như vậy, lại đâu phải tôi đuổi anh ra ngoài.

Kể từ khi người này trở về sau đêm mưa, tính tình trở nên kỳ quái khó đoán. Tuy Kỷ Tân nhất thời nghĩ không ra nguyên do, nhưng bản năng chó l**m vẫn phát huy hết công lực. Cậu hơi cong khóe mắt, trên môi nở nụ cười giả ý:

"Bên ngoài gió to, anh vừa dầm mưa, vẫn nên vào nhà trước đi."

Cố Luật Trì không hề nhúc nhích, hắn chỉ từ tốn nâng mí mắt, dùng đôi con ngươi thăm thẳm u tối nhìn chằm chằm vào cậu, một cái nhìn phức tạp, nặng nề.

Khóe mắt Kỷ Tân khẽ giật giật, trong lòng đột nhiên dấy lên một cảm giác mơ hồ nhưng cực kỳ nhạy bén: dưới màn đêm, phía sau đôi mắt này dường như còn ẩn giấu vô số con ngươi điên cuồng nhảy nhót. Cậu thậm chí muốn dùng từ "ngột ngạt, dày đặc đến mức không lọt một khe hở" để hình dung ánh mắt ấy.

Tiếng chuông báo động nào đó trong cơ thể bất chợt réo vang. Dựa vào kinh nghiệm làm pháo hôi lăn lộn qua nhiều thế giới, Kỷ Tân lập tức chuẩn bị chuyển đề tài.

Ánh mắt cậu vừa ngước lên, trong đó đã loáng hiện một nét bối rối bất an chân thật. Đôi môi hé ra khép lại mấy lần, cuối cùng cũng để lọt vài tiếng khe khẽ qua kẽ môi:

"Vừa nãy… em trai anh đã tới."

Nói được nửa chừng, Kỷ Tân thấy đồng tử của Cố Luật Trì chấn động hai lần, lòng cậu giật thót:

Biết hắn và gia đình đó quan hệ không tốt.

Nhưng có cần phải lộ ra vẻ mặt như muốn ăn thịt người thế không?

Trong bầu không khí giữa hai người căng thẳng đến mức như sắp bùng nổ, chàng trai bỗng khéo léo đổi giọng, ngước mắt nhìn hắn một cái, trên gương mặt vốn luôn treo nụ cười lấy lòng hiếm hoi xuất hiện một tia oán trách:

"Luật Trì, sau khi anh trở về có phải chưa kịp chào hỏi bên nhà chính không? Thế nên Cố Vũ Hâm… mới tìm tới tận cửa."

Lời vừa rơi xuống, gương mặt lạnh lùng của Cố Luật Trì cuối cùng cũng nứt ra một khe hở.

Hắn rốt cuộc cũng chịu hạ mình bước lên hai bước, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Kỷ Tân, nhưng ngay khoảnh khắc khoảng cách được rút ngắn, ánh mắt hắn lại lần nữa sắc như dao lạnh, hung hiểm đâm tới.

"Vậy thì em cũng không nên, dính phải mùi của kẻ khác."

Lúc này, vẻ mặt của hắn so với trước còn thêm dữ tợn, kinh khủng. Trong lòng hắn mơ hồ nhận ra, sự để tâm dành cho Kỷ Tân chẳng qua là tàn niệm còn sót lại của chủ nhân thân xác, thế nhưng mỗi một lần tới gần, hơi thở phả ra kia lại mang theo mùi khó chịu của Cố Vũ Hâm lưu lại trên cơ thể chàng trai, càng khiến cơn giận trong lòng hắn sôi trào.

Cảm giác bỏng rát nơi lồng ngực như ngọn lửa bùng lên, từng ngọn lưỡi lửa nuốt chửng chút lý trí ít ỏi còn sót lại. Mà cái cảm giác phiền muộn vì mất kiểm soát này chỉ càng khiến cảm xúc của hắn thêm kịch liệt. Sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ, nơi đáy mắt cuộn trào tầng tầng lớp lớp cảm xúc hỗn loạn, loé lên tia sáng đỏ mơ hồ, trong đầu vang dội vô số tiếng gào thét điên cuồng:

Con người của hắn có mùi của kẻ khác!

Con người của hắn sao có thể tùy tiện cho phép người khác đến gần!

Kỷ Tân rốt cuộc có chút tự giác nào của một người vợ hay không!

Người đàn ông nheo mắt, vừa khéo bắt gặp gương mặt gượng gạo mà vẫn cố nặn nụ cười của chàng trai. Ngay giây ấy, dưới ánh đèn đường nhập nhoạng, cảnh tượng đôi môi nam nữ dây dưa quấn quýt bỗng hiện rõ trước mắt. Đồng tử hắn co rút lại khi dừng trên cặp môi mím chặt kia, lạnh lùng lướt qua đường viền môi mỏng:

Cũng may, trên đó vẫn còn vương lại mùi vị của hắn.

Lúc này, Kỷ Tân cuối cùng cũng miễn cưỡng đè nén được cơn run rẩy toàn thân, cảm giác như một tội trạng vốn đã đóng đinh búa chốt bỗng được đặc xá, kỳ dị và may mắn khó nói thành lời.

Cái giá của việc thoát nạn chính là cậu gần như kiệt sức hoàn toàn, buộc phải chống một tay lên bức tường lạnh băng mới giữ được thân mình khỏi sụp xuống, chậm rãi mà nặng nề hít vài hơi dài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!